PDA

Xem bản đầy đủ : Thân trung ấm


Diệu Bích
13-02-2009, 07:38
Thân trung ấm (TTA)


Nói đến TTA là nói đến một khái niệm rất rộng lớn và có nhiều định nghĩa khác nhau. Hôm nay tôi cũng thử mạn phép được bàn về vấn đề này. Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ theo sự hiểu biết nôm na và hạn hẹp của mình, vì vậy tôi mong được các bạn chia sẻ và góp ý.


Bất cứ ai trong đời cũng đều tự hỏi “Khi chết mình sẽ đi về đâu? Về địa ngục, hay quay lại làm người, làm súc sinh, quỷ thần…?” Vậy TTA là giai đoạn trung gian sau khi chết để chờ tái sinh vào các cõi trên phù hợp theo nghiệp lực của từng người.


Sau khi chết, thần thức thoát ra khỏi xác và trụ lại ở TTA từ một đến bảy tuần rồi đi tái sinh. Nếu chưa tìm được chỗ tái sinh, có thể thần thức lại chuyển qua một TTA khác và cứ lặp đi lặp lại cho đến khi tìm được chỗ tái sinh.


Trong thời gian này, các vong linh thường phải mất từ 3 đến 4 ngày mới hiểu mình đã chết (họ thường vẫn quanh quẩn ở nơi mất). Khi nhận ra mình đã chết, thì tất cả những buồn đau, vui sướng, làm thiện, làm ác của họ hiện ra như một cuốn phim. Nếu khi sống họ tạo nhiều ác nghiệp sẽ đối mặt với cảnh tượng khổ đau, kinh hoàng… và sẽ tái sinh vào nơi không tốt, phù hợp với nghiệp lực của mình. Còn khi sống họ làm điều thiện thì sẽ thanh thản tái sinh vào cõi lành.


Khi ở TTA, mà vong linh còn tham luyến, còn muốn giải quyết việc ở cõi đời chưa làm xong, còn oan ức… thì thời gian ở TTA có thể không chỉ là 1 đến 7 tuần mà là 1 năm hoặc cho đến tận vài trăm kiếp, gọi là “hồn ma bóng quế”.


Câu hỏi đặt ra cho các bạn là thế còn người tu tập thì sao? Có phải rơi vào giai đoạn TTA sau khi chết không? Có phải chịu khổ đau… và luân hồi, tái sinh không?


Người tu tập có thể sẽ làm chủ được thần thức của mình và lựa chọn cho mình cảnh giới tốt để tái sinh, tiếp tục tu luyện hoặc cứu độ chúng sinh (như các Latma hóa thân ở Tây Tạng. Điều này các bạn cứ hỏi Thầy LaDuyKhanh thì rõ). Hoặc nếu khi sống và trước khi mất họ có TÍN - HẠNH - NGUYỆN, niệm Phật, nguyện tha thiết được về Tây phương… thì sẽ được Đức Phật đón thẳng về Tây phương, không phải qua giai đoạn TTA. Tuy nhiên, nếu chẳng may rơi vào giai đoạn TTA, nhưng vẫn nhớ niệm Phật, cầu Phật tha thiết đón về Tây phương thì cũng sẽ cảm ứng đến Đức Phật mà được về Tây phương.


Vậy mục đích của câu chuyện tôi đưa ra về TTA là gì? Các bạn hãy mau mau tu tập, làm nhiều việc thiện, không tham luyến cõi đời, không thù oán, chấp khổ điều gì nữa… để sau khi mãn báo thân không phải luân hồi, chờ tái sinh nữa, vì biết được mình có tái sinh vào địa ngục hay súc sinh, nếu có lại làm người thì cũng đâu sung sướng gì cho cam phải không các bạn? Chỉ có con đường giải thoát về Tây phương là viên mãn thôi.

Các bạn cũng hãy cầu nguyện, hồi hướng công đức cho người thân của mình đã mất, nếu chưa tái sinh thì cũng biết niệm Phật, xin Đức Phật được về Tây phương an lành các bạn nhé!



Kể chuyện mà không có ví dụ cũng chán phải không các bạn? Vậy nhân đây tôi cũng xin có vài ví dụ minh họa cho các bạn.

Câu chuyện thứ nhất: Còn oan ức, không xả bỏ, còn ở TTA, không thể tái sinh (hay còn gọi là “hồn ma bóng quế”).

Các bạn có tin không? Một vong hồn còn oan ức, họ sẽ ở lại TTA với thời gian rất lâu như tôi đã trình bày ở trên. Một vong hồn oan ức sẽ có 1 vòng tròn đỏ đeo ở tay (cái vòng này các bạn hãy tưởng tượng như vòng kim cô của Tôn Ngộ Không ấy, nó màu đỏ như lửa bao quanh ở cổ tay vậy). Đây là câu chuyện có thật, nhiều người đã được chứng kiến. Còn tôi xin được giấu vì sao tôi biết.

Một vũ trường ở Sài Gòn không hiểu sao nhân viên xuống hầm rượu lấy rượu đều bị choáng, ngất và như có ai đánh vào đầu, rồi thang máy đôi lúc thì đang đi lại dừng mà không rõ nguyên do… Rất nhiều hiện tượng lạ xảy ra mà họ không hiểu được. Cho đến ngày họ mời một người Thầy đến xem nguyên nhân tại sao. Khi bước vào, người Thầy này cảm thấy có vong linh đang lẩn khuất ở vũ trường và liền khấn một lúc. Tuy nhiên vì muốn có sự chứng kiến của nhiều người để họ tin tưởng, người thầy mời vong linh hiện ra cho mọi người được nhìn thấy.
Vong linh đồng ý, đó là một cô gái trẻ đẹp, tuy nhiên trên cổ tay cô lại xuất hiện 1 vòng tròn đỏ như lửa bao quanh (có hình chụp, tuy nhiên tôi xin mạn phép không đưa ra, và khi viết bài này tôi xin cô cho phép tôi vì cũng chỉ vì mục đích tốt, cho mọi người hiểu mà mau tu tập thôi). Cô kể tên tuổi, địa chỉ thật của mình, và nỗi oan ức mình đã phải nếm trải (tôi xin không đưa ra vì nỗi đau của cô quá lớn), cô tên là T., nhà ở Cần Thơ, trước khi mất làm gái nhảy, và cô đã chết oan ức nên vong linh còn lẩn khuất ở nơi mất, tức là ở vũ trường này. Mọi người đều ngạc nhiên và thương cảm hỏi cô có ước nguyện gì và khuyên hãy xả bỏ tất cả mà ra đi. Tuy nhiên cô không chịu đi, chỉ xin ở lại và hứa sẽ giúp gia chủ không quấy nhiễu nữa. Viết đến dòng này, tôi cũng xin cầu nguyện cho cô biết được đến câu Phật niệm mà cầu Phật vãng sinh về Tây phương sớm, cho thoát khỏi khổ đau. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!


Câu chuyện thứ hai: Lời khuyên TTA còn luyến tiếc cõi đời.
Đây là câu chuyện xảy ra với bản thân tôi. Tôi đã nằm mơ thấy 1 điều rất lạ. Có một đêm tôi mơ thấy 1 người gọi tôi ở ngoài cửa. Cứ gọi tôi mãi, tôi không trả lời, cuối cùng tôi đi ra thì thấy cô tôi. Cô tôi níu kéo tôi rồi nói: “Tôi là ma, muốn nhờ một việc”. Làm tôi hết cả hồn và bảo: “Bà này vớ vẩn, cứ trêu cháu”. Người này nằn nỉ mãi tôi: “Không tôi không phải cô của chị, tôi chỉ mượn cô của chị để đến nhờ chị thôi, tôi là ma thật”. Tôi không chịu tin, rồi bỏ đi, người này liền theo tôi và nhảy từ tầng 2 xuống để cho tôi tin họ là ma mới có thể nhảy từ trên cao xuống mà không sao. Cuối cùng tôi đành chấp nhận.

Rồi cô ta nói tên là Thuần, có cả địa chỉ nhà hẳn hoi (tôi lại xin được giấu) kể về hoàn cảnh của mình, cô ta có 2 đứa con gái, 1 đứa lên 6 tuổi và 1 đứa lên 4 tuổi (hay lên 2 tôi cũng không nhớ rõ nữa) nhờ tôi dẫn cho gặp lại 2 đứa con.

Tôi không hiểu sao, lúc đó tôi vô minh, chưa biết đến Phật pháp mà tôi lại có thể ngồi thuyết pháp cho cô ấy một bài rất dài, cứ như 1 vị hòa thượng vậy, đến chính tôi cũng ngạc nhiên về khả năng của mình. Đại thể là khuyên cô ta hãy xả bỏ tất cả mà ra đi đi. Nếu cô ta còn gặp lại con của cô thì sẽ không tốt cho cả người đã mất lẫn người còn sống. Người còn sống sẽ bị giảm tuổi thọ nếu gặp người mất, còn người mất sẽ tham luyến cuộc đời, sẽ mãi là hồn ma vất vưởng…

Nghe xong một lúc, cô ta hiểu ra, thoát hồn ra khỏi xác của cô tôi. Lúc đó tôi còn nhìn thấy cô ta mỉm cười, nụ cười thật tươi và hiền lành, chào tôi ra đi. Đó là một người đàn bà phúc hậu, tóc ngắn ngang vai, mặc áo đỏ… Giờ tôi lại niệm Phật để cô ta nếu chưa ra đi hãy biết đến câu A DI ĐẦ PHẬT, xin vãng sinh về Tây phương.


Còn nhiều câu chuyện khác, tôi được chứng kiến hoặc xảy ra ngay đối với bản thân tôi, tôi xin được kể sau. Tôi cũng xin Admin cho tôi được post bài ở “Kinh nghiệm tu tập” vì thực ra bài này phải post ở phần Tổng quan, tuy nhiên đây cũng là những gì tôi đã tích lũy được trong quá trình tu tập của mình, mong được các bạn chia sẻ và góp ý.


NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT! Cầu cho mọi chúng sinh còn vất vưởng trong TTA, hãy biết khởi câu Phật niệm, buông xả vạn duyên, an nhiên, tự tại về thế giới an lành. NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT!

Diệu Ngà
13-02-2009, 12:19
Chị aida ơi, cảm ơn chị đã có những chia sẻ thực lòng giúp mọi người ngày một hiểu hơn để càng phải cố gắng hơn nữa trong việc tu tập.
Em thì chưa bao giờ thấy ma cả, nhưng mà từ trước giờ em vẫn thắc mắc là tại sao có người chết thì tái sinh ngay (như mọi người hay nói là đầu thai đó), còn có những người mà chết đã lâu lắm rồi sao vẫn chưa tái sinh được (qua việc gọi hồn đó chị). Giờ đọc bài này của chị thì em đã hiểu được nguyên nhân rồi.
Chị ơi, Chồng của em gái chồng em bị mất vì bị ung thư chị ạ. Hồi đó em chưa biết đến niệm Phật cầu vãng sanh nên em chẳng giúp được gì cả. Em còn nhớ, lần cuối về thăm em chồng em trước khi em chồng em mất, hình ảnhh một người chỉ còn là bộ da bọc xương trông tội nghiệp và đáng thương lắm chị ạ. Giờ em đã biết đến niệm Phật cầu vãng sanh, em rất muốn khuyên em gái chồng em niệm Phật cầu vãng sanh cho chồng nó, nhưng mà em chẳng biết bắt đầu thế nào. Vì bố chồng em không tin vào việc này, mà em chồng em hiện lại đang ở nhà của bố mẹ chồng em.( Trước đây khi còn chưa ngộ đạo Phật, em đã có lần khuyên em chồng em đi gọi hồn chồng nó đấy chị ạ, thật là ngu ngốc quá đi mất. May mà chưa thực hiện)
Em thấy buồn quá, vì mình biết mà không khuyên được người khác, mà những người đó đều là người thân yêu của mình. Giờ hoàn cảnh của em chồng em cũng khó khăn lắm, một mình phải nuôi hai con nhỏ (một đứa 5 tuổi, 1 đứa 3 tuổi). Các anh chị thì cũng chỉ giúp đỡ được phần nào thôi, còn thì bản thân nó vẫn phải lo là chình. Bên nhà chồng nó thì nghèo lắm, sau khi chồng nó mất, mấy tháng sau thì bố chồng nó cũng mất. Theo ở quê thì đó là bị trùng tang, hôm vừa rồi em về quê ăn Tết thì nghe em chồng em nó kể, mẹ chồng nó bị ma nhập, cứ cười nói lung tung nghe ghê lắm, rồi nhà phải mời thầy đến cúng mới hết (mà mẹ chồng nó bị mấy lần rồi).
Giờ thực lòng em muốn em chồng em hiểu sự nhiệm màu của Phật Pháp và phát tâm niệm Phật, nhưng mà khó quá, em không biết phải làm thế nào bây giờ?

Diệu Bích
13-02-2009, 13:28
Chị chia sẻ với em về việc khuyên người thân niệm Phật. Bản thân chị cũng vậy, từ khi chị niệm Phật chị khuyên được rất nhiều người niệm Phật, nhưng đối với người thân của chị thì chưa khuyên được ai cả.

Nói ra thì thực buồn lòng, không dám khuyên nhiều sợ họ phạm phải tội phỉ báng pháp.

Tuy nhiên mình niệm Phật, hồi hướng công đức cho họ, từ từ họ cũng được khai mở trí huệ, biết đến câu A DI ĐÀ PHẬT thôi em ạ. Nên em đừng lo nhiều nhé, cứ giúp họ từng bước, đừng vội vàng.

Nếu cố hết sức mà không được, tức là mình khuyên nhiều rồi mà không nghe thì đành để 2 chữ "tùy duyên" thôi em ạ. Mình mà được vãng sinh về Tây phương thì có thể quay lại cứu độ được người thân từ vô lượng kiếp của mình đấy, nên bản thân em trước hết phải cố gắng đã nhé! Độ người trước hết phải độ ta đã.

Cảm ơn em đã có lời đóng góp chân thành, em cũng là động lực cho chị tiến bước hơn nữa trên con đường đã chọn.

Nhớ nhé em, mình theo Phật chứ không theo ai khác cả! NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!@};-:x@};-

Diệu Ngà
13-02-2009, 15:01
Chị ơi, từ khi biết niệm Phật và được là thành viên của HBS em đã ngộ được nhiều điều lắm chị ạ. Em thực sự coi đây là ngôi nhà thứ hai của mình. Ở đây, khi có tâm sự gì buồn hay vui đều có người chia sẻ. Em đã nguyện đời này kiếp này sẽ chỉ nghe theo Phật,một lòng niệm Phật với ý nguyện lớn nhất là đươc vãng sanh về đất Phật.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Tư Huệ
13-02-2009, 17:21
Chị aida ơi, trong đầu em lúc nào cũng có câu của chị ở phần chữ ký ấy. Em còn đọc cho bạn nghe và khuyên bạn hãy cố gắng tĩnh tâm như thế. Em cũng đang cố gắng gạt hết tham, sân, si để được như chị khuyên. Mà kể cũng màu nhiệm thật, em "thôi" không giận chồng nữa ...lại thấy tình củm hơn... còn nhiều điều lắm.Cảm ơn chị .:x

Diệu Bích
13-02-2009, 17:47
Cảm ơn bạn Tư Huệ nhiều lắm! Câu dưới chữ ký của mình là của Thầy Thiên Vương đấy bạn ạ. Lúc trước đầu óc mình cũng lung tung lắm, nên luôn nghĩ đến 2 câu này mà cố gắng xả bỏ. Giờ thì thấy bình tâm, an lạc nhiều rồi.

Nhân tiện, con cũng xin cảm ơn Thầy Thiên Vương! Cảm ơn những bài giảng gần gũi, chân thật, có ích của Thầy!:x

botatdao
16-02-2009, 12:13
Chậc, bạn aida nhầm TTA với ma rồi, TTA chỉ có thể sống tồn tại đến 7 ngày, nhưng nếu chưa tìm được một nơi đầu thai phù hợp với nghiệp lực của mình thì nó sẽ chết đi và tái sanh lại làm một TTA nữa, và nếu chưa tìm được một nơi đầu thai phù hợp, chu kỳ sẽ cứ thế lập lại cho đến 7 lần, và tổng cộng thời gian sống tối đa của TTA là 7 (ngày) x 7 (lần)=49 ngày, quá 49 ngày mà còn chưa đầu thai thì sẽ trở thành vong linh hay còn gọi là ma.

Như Kim
28-02-2009, 15:57
Chậc, bạn aida nhầm TTA với ma rồi, TTA chỉ có thể sống tồn tại đến 7 ngày, nhưng nếu chưa tìm được một nơi đầu thai phù hợp với nghiệp lực của mình thì nó sẽ chết đi và tái sanh lại làm một TTA nữa, và nếu chưa tìm được một nơi đầu thai phù hợp, chu kỳ sẽ cứ thế lập lại cho đến 7 lần, và tổng cộng thời gian sống tối đa của TTA là 7 (ngày) x 7 (lần)=49 ngày, quá 49 ngày mà còn chưa đầu thai thì sẽ trở thành vong linh hay còn gọi là ma.

Nhưng cuối cùng nếu sau 49 ngày mà vẫn chưa đầu thai theo đúng nghiệp lực thì sẽ là ma mãi mãi à? Hay trong bao lâu nữa? Và trong 49 ngày thì người sống nên làm gì cho người mất đi được tốt hơn?

Quảng Nghiêm
01-03-2009, 16:15
Nhưng cuối cùng nếu sau 49 ngày mà vẫn chưa đầu thai theo đúng nghiệp lực thì sẽ là ma mãi mãi à? Hay trong bao lâu nữa? Và trong 49 ngày thì người sống nên làm gì cho người mất đi được tốt hơn?

CHÀO NHƯ KIM!
Phật dạy ta có 2 loại người sau khi mất sẽ không phải trải qua giai đoạn thân trung ấm!

Loại người thứ nhất là cực thiện, tu hành tinh tấn làm nhiều việc thiện lành, thì sau khi mất người này sẽ tái sanh vào cõi của Chư Phật hay là lên Trời.

Loại người thứ hai là cực ác, chuyên làm những việc ác hại người, hại chúng sanh mà không bao giờ biết sám hối, thì sau khi mất người này sẽ bị đọa thẳng xuống Địa Ngục mà không cần phải qua giai đoạn thân Trung ấm.

Còn tất cả người còn lại sau khi mất đều phải qua giai đoạn thân trung ấm, trong 49 ngày để luận tội nặng nhẹ mà được tái sanh theo nghiệp quả! Nếu sau 49 ngày người này chưa được tái sanh thì họ sẽ bị đọa vào nơi Quỷ Thần ( Cảnh giới Ngạ Quỷ ), lúc này đây tùy theo nghiệp thiện lành ít hay nhiều của họ mà được dự vào loài Quỷ đói, hay loài Quỷ được hưởng những công đức.

Cái mà ta gọi là những hồn Ma thật tế nó là cảnh giới của Ngạ Quỷ, nó cũng được chia ra nhiều tầng lớp tùy theo nghiệp duyên của người đó lúc còn sống đã làm nhiều việc có ích cho người hay là chuyên môn hại người! Các bạn chắc cũng đã từng nghe nhiều người kể về người thân của họ sau khi chết qua 49 ngày hay 100 ngày rồi vẫn về báo mộng hay hiện về khóc lóc vì đói khát và khổ sở đúng không??? Vì họ đang bị đọa đấy, cho dù người đó chết như thế nào thì người nhà cũng nên trong 49 ngày của họ tụng kinh niệm Phật, phóng sanh, bố thí, cúng dường trai Tăng và hồi hướng cho họ, thì sẽ giúp ích rất nhiều cho họ đấy! Hằng ngày ta đến trước bàn thờ Linh của họ mà khuyên bảo họ niệm Phật và buông xả tất cả những cái chấp của họ, và buông bỏ hết tất cả những tình ái của thế gian mà lo chuyên lòng niệm Phật.

Nếu ta khuyên bảo họ mà họ chịu nghe lời ta mà buông bỏ tất cả chỉ chuyên niệm Phật A Di Đà thì ngay lúc đó họ sẽ thấy một tòa Sen của Đức Phật A Di Đà đến tiếp dẫn họ thẳng về Ao Thất Bảo bên Tây Phương Cực Lạc và được chứng vào Hạ Phẩm Hạ Sanh!

Còn nếu như ta khuyên họ mà họ vẫn cố chấp không chịu buông xả và vẫn luyến ái chuyện thế gian, thì họ sẽ vẫn bị đọa lạc trong kiếp sống khổ sở như thế có thể là vài trăm năm sau cũng chưa được tái sanh nữa...!

Vài lời chia sẻ với Như Kim!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Như Kim
01-03-2009, 21:50
Ồ, bây giờ thì muội hiểu hơn rồi. Cảm ơn huynh ạ.

botatdao
03-03-2009, 09:53
Chậc, TUKHANH sai một điểm, ngạ quỷ khác với vong linh, ngạ quỷ là một cảnh giới khác, người chết đi tuỳ theo nghiệp của mình sẽ trở thành TTA, nếu ác nghiệp quá nặng và gặp đủ duyên sẽ đầu thai thành ngạ quỷ.

Còn vong linh họ không giống ngạ quỷ, ko phải chịu sự đau khổ như ngạ quỷ nhưng họ có một nỗi niềm đó chính là sự cô đơn, lạnh lẽo và sự khát khao muốn tìm lại chính mình. Và những nỗi niềm đó có thể theo cùng họ kéo dài cho đến ngàn năm hay vạn năm nữa.

Có một điều mà mình muốn nói với các bạn Tịnh độ rằng đừng trong chờ quá nhiều vấn đề hộ niệm cho người chết. Nếu bạn muốn hộ niệm cho người chết, điều đầu tiên là bạn phải có đạo lực đủ mạnh, nếu không, không những không giúp họ vãng sanh mà còn khiến họ không đi đầu thai được, lúc đó họ sẽ trở thành vong linh đi theo bạn, nếu bạn đi chẩn tế nhiều mà không có đủ đạo lực sẽ có nhiều phần vong linh đi theo, lúc đó bạn sẽ bị bệnh, đau đầu, chóng mặc, buồn nôn, v.v.... người ta gọi đó là lãnh nghiệp. Bởi thế mà đa số các thầy trên chùa bị bệnh là thế đó.

Quảng Nghiêm
03-03-2009, 10:13
Chậc, TUKHANH sai một điểm, ngạ quỷ khác với vong linh, ngạ quỷ là một cảnh giới khác, người chết đi tuỳ theo nghiệp của mình sẽ trở thành TTA, nếu ác nghiệp quá nặng và gặp đủ duyên sẽ đầu thai thành ngạ quỷ.

Còn vong linh họ không giống ngạ quỷ, ko phải chịu sự đau khổ như ngạ quỷ nhưng họ có một nỗi niềm đó chính là sự cô đơn, lạnh lẽo và sự khát khao muốn tìm lại chính mình. Và những nỗi niềm đó có thể theo cùng họ kéo dài cho đến ngàn năm hay vạn năm nữa.

Có một điều mà mình muốn nói với các bạn Tịnh độ rằng đừng trong chờ quá nhiều vấn đề hộ niệm cho người chết. Nếu bạn muốn hộ niệm cho người chết, điều đầu tiên là bạn phải có đạo lực đủ mạnh, nếu không, không những không giúp họ vãng sanh mà còn khiến họ không đi đầu thai được, lúc đó họ sẽ trở thành vong linh đi theo bạn, nếu bạn đi chẩn tế nhiều mà không có đủ đạo lực sẽ có nhiều phần vong linh đi theo, lúc đó bạn sẽ bị bệnh, đau đầu, chóng mặc, buồn nôn, v.v.... người ta gọi đó là lãnh nghiệp. Bởi thế mà đa số các thầy trên chùa bị bệnh là thế đó.

CHÀO BẠN!
Về vấn đề bạn nói như trên chúng ta sẽ không bàn luận đến nữa vì tránh những điều rắc rối không đáng có! Qua những gì bạn viết trên đây thì tôi đã hiểu bạn là ai rồi:)), cám ơn những lời khuyên của bạn nhé! Nhưng có một điều tôi cũng tâm sự nhỏ nhỏ với bạn, bạn chưa thật sự hiểu hết ý nghĩa của pháp môn Tịnh Độ, và cũng chưa hiểu hết về những điều trợ niệm trong pháp môn Tịnh Độ nó thù thắng như thế nào...Tôi xin được phép không nói ra ở đây, vì những điều như thế chỉ dành riêng cho những người tu Tịnh Độ, tránh những phiền phức không đáng có khác. Chắc bạn hiểu ý tôi nói phải không:D???

Cám ơn những gì bạn chia sẻ nhé:D!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

botatdao
03-03-2009, 10:52
CHÀO BẠN!
Về vấn đề bạn nói như trên chúng ta sẽ không bàn luận đến nữa vì tránh những điều rắc rối không đáng có! Qua những gì bạn viết trên đây thì tôi đã hiểu bạn là ai rồi:)), cám ơn những lời khuyên của bạn nhé! Nhưng có một điều tôi cũng tâm sự nhỏ nhỏ với bạn, bạn chưa thật sự hiểu hết ý nghĩa của pháp môn Tịnh Độ, và cũng chưa hiểu hết về những điều trợ niệm trong pháp môn Tịnh Độ nó thù thắng như thế nào...Tôi xin được phép không nói ra ở đây, vì những điều như thế chỉ dành riêng cho những người tu Tịnh Độ, tránh những phiền phức không đáng có khác. Chắc bạn hiểu ý tôi nói phải không:D???

Cám ơn những gì bạn chia sẻ nhé:D!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Mình không nghi ngờ về pháp môn tịnh độ, pháp môn nào cũng thù thắng, nhưng quan trọng là người thực hành pháp môn đó như thế nào, bởi thế nó thù thắng nhưng quan trọng là thù thắng đối với ai.

Mình xin kể bạn một câu chuyện. Có 2 ông nhà sư đi chuẩn tế. Một ông khi đi chuẩn tế thì không bị gì cả, còn một ông thì sau khi đi chuẩn tế thì bị đau đầu, ăn uống rất khó khăn, nguyên lai là ông sư thứ nhất do không có tâm nên khi hộ niệm cho người chết mà chẳng ảnh hưởng đến tâm thức của người chết. Còn nhà sư thứ hai do ông ta có tâm muốn người này được vãng sanh nên trong lúc hộ niệm ông ấy dốc hết tâm lực của mình, nhưng do đạo lực chưa đủ nên không những không giúp người kia vãng sanh mà còn khiến người chết lưu luyến ông ta không muốn đi và cuối cùng là theo ông ta luôn.

Tất cả đều là thực, pháp môn tịnh độ dựa vào Tín, Nguyện, Hạnh. Nhưng Tín Nguyện Hạnh của mỗi người khác nhau, và điều đó chỉ qua thực hành tin tấn mới có thể có được Tín, Nguyện, Hạnh mạnh mẽ.

Mình không muốn tranh luận hơn thua, nhưng thực tế là như vậy và nếu bạn không tin thì cứ tìm hiểu thực tế và nếu bạn khai nhãn rồi bạn sẽ thấy được có những ông sư mà vong linh bám theo cả tá ấy chứ.

Quảng Nghiêm
03-03-2009, 11:23
Tôi hiểu bạn muốn nói gì! Pháp môn Tịnh Độ có một chổ tối cao nhất mà không phải ai cũng biết được...Tôi cũng cám ơn những lời chia sẻ của bạn nhiều nhé:D!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

minhminh
05-03-2009, 21:15
minh minh thấy bạn bồ tát đạo và bạn Tú Khanh có bài viết rất hay. và qua đó mình cũng hiểu rằng các bạn đang thường xuyên thực hành, chứ không chỉ có lý thuyết suông...theo ý mình thì trên phương diện tuyệt đối thì bạn Tú Khanh rất đúng...Nhưng trên phương diện tương đối, tức là một phần của toàn cảnh ( thế giới của chúng ta sống...chỉ là một phần của toàn cảnh), thì cái nhìn vấn đề của bạn bồ tát đạo rất chính xác. Do vậy qua đó chúng mình càng nên tinh tấn tu hành, vì mình còn chẳng độ được mình thì nói gì độ ai. Phật pháp rất vi diệu, nhưng bao nhiêu vong lên chùa nghe kinh, mà có phải bấy nhiêu vong được siêu thoat đâu. Phật đến mời đi, mà họ đã không thích thì phật cũng đành chịu....Chúng mình cùng nhau tu tập cho định lực thêm vững mạnh để độ người mà không bị người...độ( bị người ảnh hưởng) nhé

Diệu Bích
05-03-2009, 23:31
minh minh thấy bạn bồ tát đạo và bạn Tú Khanh có bài viết rất hay. và qua đó mình cũng hiểu rằng các bạn đang thường xuyên thực hành, chứ không chỉ có lý thuyết suông...theo ý mình thì trên phương diện tuyệt đối thì bạn Tú Khanh rất đúng...Nhưng trên phương diện tương đối, tức là một phần của toàn cảnh ( thế giới của chúng ta sống...chỉ là một phần của toàn cảnh), thì cái nhìn vấn đề của bạn bồ tát đạo rất chính xác. Do vậy qua đó chúng mình càng nên tinh tấn tu hành, vì mình còn chẳng độ được mình thì nói gì độ ai. Phật pháp rất vi diệu, nhưng bao nhiêu vong lên chùa nghe kinh, mà có phải bấy nhiêu vong được siêu thoat đâu. Phật đến mời đi, mà họ đã không thích thì phật cũng đành chịu....Chúng mình cùng nhau tu tập cho định lực thêm vững mạnh để độ người mà không bị người...độ( bị người ảnh hưởng) nhé

Cảm ơn bạn minhminh (hình như phải gọi bằng cô hay bác thì đúng hơn phải không ạ?). Lúc đầu aida cũng hiểu huynh botatdao nói như ý bạn minhminh vậy. Trước tiên phải độ mình đã thì mới có thể độ người khác được.

Cảm ơn cả huynh Từ Khánh nữa, huynh cũng góp phần cho mọi người củng cố lòng tin hơn trên con đường đã và đang đi!:x

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

Diệu Thảo
18-05-2009, 13:35
CHÀO NHƯ KIM!
Phật dạy ta có 2 loại người sau khi mất sẽ không phải trải qua giai đoạn thân trung ấm!

Loại người thứ nhất là cực thiện, tu hành tinh tấn làm nhiều việc thiện lành, thì sau khi mất người này sẽ tái sanh vào cõi của Chư Phật hay là lên Trời.

Loại người thứ hai là cực ác, chuyên làm những việc ác hại người, hại chúng sanh mà không bao giờ biết sám hối, thì sau khi mất người này sẽ bị đọa thẳng xuống Địa Ngục mà không cần phải qua giai đoạn thân Trung ấm.

Còn tất cả người còn lại sau khi mất đều phải qua giai đoạn thân trung ấm, trong 49 ngày để luận tội nặng nhẹ mà được tái sanh theo nghiệp quả! Nếu sau 49 ngày người này chưa được tái sanh thì họ sẽ bị đọa vào nơi Quỷ Thần ( Cảnh giới Ngạ Quỷ ), lúc này đây tùy theo nghiệp thiện lành ít hay nhiều của họ mà được dự vào loài Quỷ đói, hay loài Quỷ được hưởng những công đức.

Cái mà ta gọi là những hồn Ma thật tế nó là cảnh giới của Ngạ Quỷ, nó cũng được chia ra nhiều tầng lớp tùy theo nghiệp duyên của người đó lúc còn sống đã làm nhiều việc có ích cho người hay là chuyên môn hại người! Các bạn chắc cũng đã từng nghe nhiều người kể về người thân của họ sau khi chết qua 49 ngày hay 100 ngày rồi vẫn về báo mộng hay hiện về khóc lóc vì đói khát và khổ sở đúng không??? Vì họ đang bị đọa đấy, cho dù người đó chết như thế nào thì người nhà cũng nên trong 49 ngày của họ tụng kinh niệm Phật, phóng sanh, bố thí, cúng dường trai Tăng và hồi hướng cho họ, thì sẽ giúp ích rất nhiều cho họ đấy! Hằng ngày ta đến trước bàn thờ Linh của họ mà khuyên bảo họ niệm Phật và buông xả tất cả những cái chấp của họ, và buông bỏ hết tất cả những tình ái của thế gian mà lo chuyên lòng niệm Phật.

Nếu ta khuyên bảo họ mà họ chịu nghe lời ta mà buông bỏ tất cả chỉ chuyên niệm Phật A Di Đà thì ngay lúc đó họ sẽ thấy một tòa Sen của Đức Phật A Di Đà đến tiếp dẫn họ thẳng về Ao Thất Bảo bên Tây Phương Cực Lạc và được chứng vào Hạ Phẩm Hạ Sanh!

Còn nếu như ta khuyên họ mà họ vẫn cố chấp không chịu buông xả và vẫn luyến ái chuyện thế gian, thì họ sẽ vẫn bị đọa lạc trong kiếp sống khổ sở như thế có thể là vài trăm năm sau cũng chưa được tái sanh nữa...!

Vài lời chia sẻ với Như Kim!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Hôm vừa rồi em có nghe đĩa Nhân quả công bằng do thầy Thích Chân Quang giảng em xin được nói nôm na theo ý của em và có một số thắc mắc của em mong anh Từ Khánh chỉ giáo:

1. Lời của thầy: Sau khi chết, để được đầu thai sang kiếp khác thì phải tìm được đúng cha, đúng mẹ của mình mới đầu thai được.

=> Em thắc mắc: nếu sau 49 ngày không tìm được đúng cha, đúng mẹ để đầu thai thì bị đoạ vào ngạ quỷ và thành ma? Đến bao giờ thì được đầu thai? Trong lúc bị đoạ vào ngạ quỷ thì vẫn được tìm cha tìm mẹ để đầu thai? Hay là phải tu hành, làm nhiều việc thiện thì mới được đầu thai? Đạ vào ngạ quỷ là vẫn còn linh hồn? Khi người thân gọi hồn thì có biết để lên không?

2. Lời của thầy: Người nào khi sống mà có nhiều công đức lợi lạc cho nhân dân, đất nước thì khi chết mà chưa tìm được cha được mẹ để đầu thai thì họ trở thành thần thành thánh, đến khi tìm được cha được mẹ thì mới đầu thai sang kiếp khác.

=> Em thắc mắc: Như vậy là những người này lên trời? Và họ tìm được cha được mẹ thì vẫn tiếp tục được đầu thai? Em cứ tưởng là tiên hết phước thì mới bị đoạ xuống làm người?

3. Trong trường hợp người đã mất bị đạ vào ngạ quỷ thì vẫn còn linh hồn? Khi người thân gọi hồn thì có đúng là người đã mất nhập vào thầy cúng không?

4. Trong trường hợp người mất đã được đầu thai kiếp khác thì không còn linh hồn nữa? Khi người thân gọi hồn thì những con ma khác nhập vào thầy cúng để giả dạng là người đã mất?

5. Nếu câu trả lời số 4 đúng thì tiếp tục câu này: Khi gọi hồn, trong trường hợp nào ta có thể phân biệt được đó có phải là người đã mất hay là ma giả dạng?

....
Có một số ý nữa, em chưa nghĩ ra. Hy vọng là có hồi âm.:D

Quảng Nghiêm
18-05-2009, 13:55
Sau nhiều quá vậy Diệu Thảo:))? Sau khi bạn xem đĩa của Thầy Chân Quang xong vẫn chưa hết thắc mắc à:D? Tôi đợi mọi người trong đây coi có vị cao nhân nào trả lời cho bạn trước sau đó tới lượt mình, vì tôi thích làm người đi sau hơn:D! Về vấn đề này không phải ai cũng lý giải hết được, mình chỉ căn cứ theo lời Phật và các vị Thầy đã dạy, và cũng qua một thời gian tu tập sẽ khiến cho mình hiểu được nhiều hơn một chút thôi...

Có vị cao nhân nào ở trong đây làm ơn lên tiếng dùm cái:D!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Diệu Thảo
18-05-2009, 14:03
Sau nhiều quá vậy Diệu Thảo:))? Sau khi bạn xem đĩa của Thầy Chân Quang xong vẫn chưa hết thắc mắc à:D? Tôi đợi mọi người trong đây coi có vị cao nhân nào trả lời cho bạn trước sau đó tới lượt mình, vì tôi thích làm người đi sau hơn:D! Về vấn đề này không phải ai cũng lý giải hết được, mình chỉ căn cứ theo lời Phật và các vị Thầy đã dạy, và cũng qua một thời gian tu tập sẽ khiến cho mình hiểu được nhiều hơn một chút thôi...

Có vị cao nhân nào ở trong đây làm ơn lên tiếng dùm cái:D!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT


Mới có mấy câu có 5 câu thôi mà. :D Em xem xong đĩa thì thấy là Nhân quả rất công bằng. Như các cụ có câu "Gieo nhân nào gặt quả ấy". Ý hiểu của em ở đây là "mình làm mình chịu", "con mình làm, con mình chịu", "chồng mình làm chồng mình chịu". Còn câu nói "đời cha ăn mặn, đời con khát nước" ý muốn nói đến cái quả báo của người cha, chứ không phải là vì cha làm như thế mà con phải chịu như thế. Con phải chịu như thế là vì quả báo của người con chứ không phải là do người cha. Có đúng không anh Từ Khánh?:D

Quảng Nghiêm
18-05-2009, 14:31
Như các cụ có câu "Gieo nhân nào gặt quả ấy". Ý hiểu của em ở đây là "mình làm mình chịu", "con mình làm, con mình chịu", "chồng mình làm chồng mình chịu". Còn câu nói "đời cha ăn mặn, đời con khát nước" ý muốn nói đến cái quả báo của người cha, chứ không phải là vì cha làm như thế mà con phải chịu như thế. Con phải chịu như thế là vì quả báo của người con chứ không phải là do người cha. Có đúng không anh Từ Khánh?:D

Những câu hỏi trên kia thì từ từ mình sẽ bàn đến! Còn bây giờ mình cũng nói sơ về vấn đề này nhé:D, Nhân Quả thì công bằng ai làm thì nấy chịu rất đúng, cái này không ai xen vào của ai được! Nhưng mình cũng có thể giúp người đó bằng cách khuyên người đó làm những việc lành, tu hành tinh tấn để hóa giải bớt những nghiệp ác đó. Rồi bản thân ta cũng có thể giúp cho họ giải bớt phần nào ác nghiệp của họ bằng cách ta làm những việc lành, tu hành tinh tấn rồi hồi hướng công đức lành cho họ, thì cũng giúp cho họ hóa giải bớt đi những nghiệp ác của họ.

Có một điều này không biết mọi người có để ý hay không? Đó là sự liên đới về nghiệp quả của một ai đó trong nhà của mình, đại loại khi người thân của ta gặp nghiệp quả gì nặng nề thì lập tức kéo theo cả nhà cùng đau khổ, kéo theo gia cảnh của gia đình đó tan nát hay luôn sống trong sự bất hòa. Chính vì thế nói về nghiệp Quả thì rất rộng ta không thể nói hết và suy xét tận cùng được, về điều này chỉ có Chư Phật và các vị Đại Bồ Tát mới hiểu. Nhưng rõ ràng nghiệp quả của một người này, nhưng nó lại có liên đới đến những người khác là điều mà ta cũng không thể chối cãi gì được!

Còn cái nghiệp quả tiếp theo ( Ta gọi là cộng nghiệp ), cái này còn lạ lùng hơn nữa! Chắc các bạn ai cũng từng nghe qua nhiều cái chết tập thể, như là tai nạn về nước, tai nạn về lửa, tai nạn về giao thông...v.v...Khiến rất nhiều người cùng chết một lượt! Trong Phật giáo ta gọi đó là những cái chết cộng nghiệp, tức là đúng giờ đúng khắc bao nhiêu con người ở các nơi tự nhiên gặp lại nhau đúng nơi đó và cùng nhau trả nghiệp quả! Cho nên nếu ta nói về nghiệp quả thì vô cùng vô tận không thể nói hết và bàn hết được.

Tôi chỉ khuyên mọi người cố gắng tu hành tinh tấn mà sớm giải thoát là hay nhất:D!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Tinh Lac
18-05-2009, 17:00
[quote=botatdao;11530]Chậc, TUKHANH sai một điểm, ngạ quỷ khác với vong linh, ngạ quỷ là một cảnh giới khác, người chết đi tuỳ theo nghiệp của mình sẽ trở thành TTA, nếu ác nghiệp quá nặng và gặp đủ duyên sẽ đầu thai thành ngạ quỷ.

Còn vong linh họ không giống ngạ quỷ, ko phải chịu sự đau khổ như ngạ quỷ nhưng họ có một nỗi niềm đó chính là sự cô đơn, lạnh lẽo và sự khát khao muốn tìm lại chính mình. Và những nỗi niềm đó có thể theo cùng họ kéo dài cho đến ngàn năm hay vạn năm nữa.

Nói như vậy thì vong linh được xếp vào phương nào trong mười phương pháp giới chúng sinh?

Tinh Lac
18-05-2009, 17:12
Mình không nghi ngờ về pháp môn tịnh độ, pháp môn nào cũng thù thắng, nhưng quan trọng là người thực hành pháp môn đó như thế nào, bởi thế nó thù thắng nhưng quan trọng là thù thắng đối với ai.

Mình xin kể bạn một câu chuyện. Có 2 ông nhà sư đi chuẩn tế. Một ông khi đi chuẩn tế thì không bị gì cả, còn một ông thì sau khi đi chuẩn tế thì bị đau đầu, ăn uống rất khó khăn, nguyên lai là ông sư thứ nhất do không có tâm nên khi hộ niệm cho người chết mà chẳng ảnh hưởng đến tâm thức của người chết. Còn nhà sư thứ hai do ông ta có tâm muốn người này được vãng sanh nên trong lúc hộ niệm ông ấy dốc hết tâm lực của mình, nhưng do đạo lực chưa đủ nên không những không giúp người kia vãng sanh mà còn khiến người chết lưu luyến ông ta không muốn đi và cuối cùng là theo ông ta luôn.

Tất cả đều là thực, pháp môn tịnh độ dựa vào Tín, Nguyện, Hạnh. Nhưng Tín Nguyện Hạnh của mỗi người khác nhau, và điều đó chỉ qua thực hành tin tấn mới có thể có được Tín, Nguyện, Hạnh mạnh mẽ.

Mình không muốn tranh luận hơn thua, nhưng thực tế là như vậy và nếu bạn không tin thì cứ tìm hiểu thực tế và nếu bạn khai nhãn rồi bạn sẽ thấy được có những ông sư mà vong linh bám theo cả tá ấy chứ.

Em làm chị sợ, nói như thế chẳng lẽ ông sư 1 tốt hơn ông sư 2? Chẳng lẽ chúng ta nếu chưa tinh tấn thì ko được phép hộ niệm cho ai? Nói như thế thì đợi khi nào mới có thể hộ niệm, sau khi chứng đắc chăng?

Chị thì chỉ thấy khi em thành tâm hộ niệm cho ai thì tâm từ bi của em tăng trưởng, miễn là em giữ giới thì không có thế lực nào làm gì được em cả và em cũng chẳng phải sợ gì cả. Chị thì người trần mắt thịt thôi, cũng đang mò mẫm sửa mình, chỉ gặp người nào có vong theo mà chắc là vong xấu thì khi tiếp chuyện chị mới bị nhức đầu nhưng chị cũng chẳng sợ gì.

Những chứng đắc của em, nếu có, thì cũng không có nghĩa là đúng tuyệt đối vì có thể em đang chứng ở một mức độ nào đó và em đang diễn giải bản chất sự việc theo đúng những gì em hiểu tại mức độ đó. Có thể sau này khi em chứng đắc được cao hơn em sẽ hiểu bản chất của chuyện này khác đi. Điều chị muốn nói ở đây là nếu những gì mình chưa chắc thì không nên nói ra, sẽ làm ảnh hưởng đến nhiều người và biết đâu mình tạo khẩu nghiệp.

Vài lời thế thôi, bị em hù chị phát sốt phát rét rồi.:))

Tinh Lac
18-05-2009, 17:28
@ Diệu Thảo

5. Nếu câu trả lời số 4 đúng thì tiếp tục câu này: Khi gọi hồn, trong trường hợp nào ta có thể phân biệt được đó có phải là người đã mất hay là ma giả dạng? Chẳng có cách nào biết được vì ma quỷ nếu có tu thì nó cũng có tha tâm thông biết hết chuyện nhà mình y như người thân của mình vậy. Nhưng mục đích của nó khi nhập vào người nhà mình để làm gì thì phải suy xét những yêu cầu của nó. Tốt nhất không nên đi gọi hồn. Trường hợp tự nhiên ai đó nhập vào người nhà mình nói tôi là... thì cũng không biết được là thật hay giả nữa. Thôi những câu hỏi của em âu cũng là những câu thắc mắc của tất cả mọi người mà cách duy nhất biết được chính xác là tu đi rồi sẽ thấy, sẽ thấu hiểu.

Quảng Nghiêm
18-05-2009, 18:34
Chị Tịnh Lạc nhà ta đã tiến bộ nhiều rồi đấy các bạn à:D!

Diệu Hòa
20-05-2009, 11:21
Tốt nhất không nên đi gọi hồn.

Tịnh Lạc ơi, giờ mình biết Phật pháp thì mới thấy vậy, chứ mấy năm trước tớ chưa biết đến Phật pháp thì có biết gì đâu, vả lại rơi vào hoàn cảnh nhà mình thì thật khó nói:-/

bachlien
20-05-2009, 12:20
em vẫn chưa hiểu lắm nên sẽ cố gắng chăm chỉ đọc sách, tu tập theo các anh chị cho nó dần dần hiểu ra vậy. Cảm ơn mọi người nhiều

Tịnh Ngộ
20-05-2009, 12:28
Nam Mô A Di Đà Phật

Em xin gửi thêm một tài liệu về Thân Trung Ấm để mọi người tham khảo:

Theo Phật giáo, mỗi chúng sinh đều có ba thân, thân tiền ấm, thân trung ấm và thân hậu ấm. Thân tiền ấm là thân thể vật chất hiện tại. Thân trung ấm và thân sau khi chết, đang ở trong khoảng thời gian tìm kiếm một thân khác tương ứng để nương gả. Thân hậu ấm là thân đời sau, khi đã tái sanh vào một giới khác.

Tại sao trung ấm được gọi là thân? Đúng theo ý nghĩa của chữ thân là " tích tụ" thì sau khi thân bày đã chết và chưa tìm ra chỗ đầu thai, trong giai đoạn này chỉ có thần thức mà thôi, chưa có tinh huyết của cha mẹ hoà hợp. Tuy nhiên trong giai đoạn này có thể tạm gọi là thân, vì nó có đủ sự thấy, nghe, hay, biết... Kinh Phật gọi dạng thân này là " sắc công năng", thân do nơi chủng tử của thần thức hiện hành.

Thân trung ấm còn gọi là thân trung hữu, hương hành, ý hành, thú sanh...Thân trung hữu là thân quả báo ở khoảng giữa đời này và đời sau; nghĩa là sau khi rời thân tìên ấm nhưng chưa thác sanh vào thận hậu ấm, trong khoảng trung gian đó gọi là Trung, do vì quả báo than này vốn có chẳng phải không, mà con người ai cũng phải gánh trả nên gọi là Hữu. Hương hành vì thân này luôn lần theo mùi hương mà đi, ngửi mùi hương để tồn tại, vì vậy đối với người chết khi cúng họ chỉ hưởng mùi hương mà no đủ. Ý hành là do thân này nương gá vào ý để tìm chỗ đầu thai. Thú sanh là thân này ở vào một trong sáu cảnh luân hồi. Thân thể con người vốn do tứ đại hợp thành, do vậy khi chết sắc thân tứ đại phân tán, còn phần tinh thần thì không mất mà tuỳ nghiệp thọ báo. Thần thức của con người sau khi lìa khỏi xác thân sẽ rơi và trong hai trường hợp sau: Đối với người khi sanh tiền tạo các nghịêp nhân cực ác ( như ngũ nghịch, thập ác), hoặc người đã tu rất nhiều công đức lành (tu mười điều thiện), hoặc người có tín sâu, nguyện thiết, một lòng niệm Phật cầu vãn sanh Tây phương: hoặc người có công phu thiền định đã đoạn trừ được kiến tư hoặc những người sau khi chết không phải thọ thân trung ấm. Ngay khi vừa chấm dứt hơi thở, họ sẽ trực chỉ đoạ vào địa ngục A tỳ, hoặc sanh về Tịnh độ. Đối với hạng người bình thường, khi sanh tìên tuy tạo nghiệp nhưng không rơi vào một trong hai nghiệp cực thiện hay cực ác kể trên. Với nghiệp thiện ác lẫn lộn nên thần thức cần một khoảng thời gian để tái sanh vào cảnh giới này, thần thức phải trải qua giai đoạn thọ thận trung ấm.

Cảnh giới thọ dụng của thân trung ấm biểu hiện qua hai phần: sắc thân thọ báo, trung ấm có hai loại hình sắc xinh đẹp và xấu xa. Trung ấm có loại hai tay chân, có loại bốn chân, có loại nhiều chân, hoặc không có chân. Đại dể trung ấm chuẩn bị tái sanh về loại nào thì có hình dáng tương đồng với chúng sanh loài đoa. Thân trung ấm của hàng nhân thiên cõi dục, hình dáng bằng đứa bé năm bảy tuổi. Thâm trung ấm của chúng sanh cõi sắc lớn bằng thân bản hữu và có y phục, vì do có nhiều chủng tử tàm quý. Chúng sanh ở cõi vô sắc không có thân trung ấm, bởi cõi này không có hình sắc. Trung ấm chư Thiên đầu hướng lên, trung ấm người, bàng sanh và quỷ nằm ngang mà bay đi, trung ấm của chúng sanh ở địa ngục đầu chúc xuống.

Những ai có thiên nhãn, nhìn vào ánh sáng phát ra từ mỗi người, họ có thể đoán định được người có thiện hay ác. Trung ấm cũng thế, tuỳ theo nghiệp thiện hoặc ác mà mỗi loài đều có những ánh sáng phát ra khác nhau. Trung ấm của kẻ tạo nghiệp ác ánh ra sắc đen hay xám, trung ấm của kẻ tạo nghiệp thiện ánh ra sắc trắng như điện sáng. Còn về màu sắc, trung ấm của địa ngục sắc đen như than. Trung ấm của bàng sanh sắc xám như khói. Trung ấm của ngạ quỷ sắc đạm như nước. Trung ấm người và Dục giới sắc như vàng ròng. Trung ấm của chư Thiên Sắc giới rất đẹp màu tươi trắng, sáng tỏ như ánh trăng rằm. Trung ấm có rất nhiều thần lực. Mắt của thân trung ấm nhìn suốt xa như thiên nhãn không bị chướng ngại, thấy các trung ấm khác và chỗ mình sẽ thọ sanh. Tai của trung ấm có thể nghe được những âm thanh cực nhỏ. Mũi của trung ấm có thể ngửi được những mùi hương dù xa vạn dặm...Trong giây phút, trung ấm có thể bay vòng quanh giáp núi Tu di, lại có thể xuyên qua tường vách núi non không bị chướng ngại. Chỉ trừ hai chỗ trung ấm không thể vượt qua được: Bào thai mẹ, vì nghiệp lực, một khi trung ấm đã vào rồi thì không thể đi ra được và Kim cang toà của Phật, do thần lực của Phật, trung ấm không thể vượt qua được.

Thọ mạng tối cao của thân trung ấm là bảy ngày, nếu quá thời hạn bảy ngày mà chưa tìm được chỗ thọ sanh, trung ấm sẽ chết đi rồi sống lại. Nhưng trong vòng 49 ngày trung ấm cũng sẽ tìm được chỗ thọ sanh. Trung ấm khi chết, do nghiệp lành hay dữ chuyển biến mà đổi thân trung ấm loài khác. Đại thể trung ấm khi sắp chết, tuỳ theo nghiệp thiện ác mà trong tâm thấy những tướng sai khác, khiến tâm thức mơ màng dường như trong mộng, bấy giờ khởi lên ý niệm muốn chết để sống lại. KHi chết tuỳ theo nghiệp mà có cảm thọ khổ vui, và sau đó tiếp tục sanh làm thân trung ấm khác, để nối tiếp công việc tìm nơi để thác thai.

Về tâm lý thọ báo, trong thời gian này, trung ấm luôn ở trạng thái mờ mịt phiêu diêu vô định. Các ý tưởng buồn vui lẫn lộn làm cho tâm lý trung ấm thay đổi liên tục, vô cùng thống khổ và bất ổn. Tựu trung tâm lý của thân trung ấm có những sự diễn tiếp như sau:
Trước hết là hoài nghi, không biết mình đã chết hay chưa? Thông thường con người sau khi tắc hơi thở, thần thức mới lìa khỏi xác, nếu chưa được giải thoát, đều phải trải qua một giai đoạn tối tăm, mịt mù từ ba đến bốn ngày, sau đó mới có cảm giác minh mẫn trở lại. Trong thời điểm tối tăm, thần thức luôn ở trong trạng thái hoài nghi xen lẫn mơ màng, đắn đo tự hỏi: " Giờ phút này không biết ta đã chết hay chưa?". đây là trạng thái đối chọi giằng co, giữa hai ý niệm tham sống sợ chết của con người mà có. Sau khi qua khỏi giai đoạn tăm tối, mới xác định rõ mính đã chết.

Tếp theo là sự hoảng hốt, khi đi vào một thế giới xa lạ. KHi sống con người đã quen thuộc với cảnh vật xung quanh, nhưng dau khi chết thọ thân trung ấm, con người lại tiếp xúc với một thế giới hoàn toàn xa lạ với cuộc sống thường nhật. Ở đó lại có những cảnh tượng quái dị, những âm thanh chát chúa...khiến thân thẻ bất an, tâm thức hoảng loạn. Do vậy, tâm lý trung ấm luôn trong trạng thái hoảng hốt, lạc lõng nơi cảnh giới mà mình không biết thực hư như thế nào, chính sự hoảng loạn này là yếu tố làm cho trung ấm đoạ lạc vào cảnh giới khổ đau.

Do ái dục chi phối, con người khi chết thường sanh các tâm niệm quyến luyến. Hoặc do cảm thương thân phận mình đã chết, mà sanh tâm đau buồn thương cảm, tài sản mà khó dứt trù tâm thương yêu trói buộc. Hoặc do các tâm nguyện chưa thành đột nhiên cái chết lại đến, khiến bứt rức ngồi đúng không yên, Hoặc do oan ức chưa kịp bày tỏ, khiến lòng bực tức mà không chịu nhắm mắt. tất cả những tâm lý đó đã giày xéo, làm cho trung ấm vốn đã thống khổ, lại chồng chất thêm nhiều nỗi thống khổ khác.

Mặt khác, bấy giờ do nghiệp lực quá khứ chiêu cảm, có những luồng gió nghiệp cực mạnh thổi nát trung ấm, những ánh sáng chớp loè giông tố, khiến cho trung ấm hoảng hốt sầu lo: lại có những âm thanh vô củng chát chúa, khiến trung ấm đinh tai nhức óc cùng với vô số loài ác quỷ hình thù kỳ dị, cầm giáo mác đến đe doạ mạng sống...Tất cả những cảnh tượng rùng rợn ấy, đều do nghiệp lực chiêu cảm, khiến cho thân trung ấm sợ muốn ngất, hoảng hốt không nơi nương tựa. Bấy giờ trung ấm chỉ mong cầu nguyện tạo phước để cứu giúp mà thôi.

Lúc đó lại có những luồng hào quang của chư Phật và ánh sáng của các chúng sanh trong lục đạo phóng đến.Chư Phật với những đại hào quang rực rỡ và mạnh mẽ, như hào quang sắc xanh chói loà, hào quang sắc trắng trong sạch, hào quang sắc vàng trong như ngọc, hào quang sắc đỏ mạnh liệt. Còn ánh sáng lục phàm trong cõi dục thì yếu ớt hơn. Ánh sáng của cõi trời thì trắng, ánh sáng của cõi người thì vàng nhạt, ánh sáng của cõi a tu la thì xanh đậm, ánh sáng của cõi địa ngục thì như khói đen, ánh sáng của cõi ngạ quỷ thì đỏ sẫm, ánh sáng của cõi súc xanh thì xanh nhạt. Trong đó thân trung ấm tuỳ nghiệp duyên với cõi nào thì ánh sáng của cõi ấy sẽ rực rỡ hơn. Vì nghiệp duyên bất thiện của chúng sanh nên phần nhiều các trung ấm chỉ thích ánh sáng của lục phàm hơn...


Cổ thi có câu: " Cổ nhân bất kiến kim thời nguyệt, kim nguyệt hà tằng kiến cố nhân". Người xưa không thấy được vầng trăng ngày nay, người nay cũng không thể thưởng thức được vầng trăng ngày xưa, song vầng trăng đã chứng kiến được bao sự đổi thay của kim cổ. Và nếu gương trăng có được mối suy tư, chắc cũng sẽ tụ hỏi: Không lẽ đời người sanh ra, rồi chỉ biết lo giành giật mưu sinh để rồi chết trong đau khổ, vậy đâu là niềm hạnh phúc chân thật của kiếp người? Ưu tư của vầng trăng cũng là nỗi ưu tư của người có trí tuệ, không chấp nhận thân phận bọt bèo của kiếp người, chỉ sanh ra để đấu tranh sinh tồn và cuối cùng chết trong hoảng hốt...Vì thế hiểu được trạng thái con người khi chết đi về đâu, để thiết lập cho bản thân một cuộc sống có ý nghĩa, có định hướng là điều chúng ta cần phải tranh thủ làm ngay trong những ngày ngắn ngủi trên cõi dương thế này.


Thích Nguyên Liên

Nguồn: http://www.thientam.vn/index.php?nv=News&at=article&sid=27

Nam Mô A Di Đà Phật

Tịnh Ngộ

Tinh Lac
20-05-2009, 12:55
Lúc đó lại có những luồng hào quang của chư Phật và ánh sáng của các chúng sanh trong lục đạo phóng đến.Chư Phật với những đại hào quang rực rỡ và mạnh mẽ, như hào quang sắc xanh chói loà, hào quang sắc trắng trong sạch, hào quang sắc vàng trong như ngọc, hào quang sắc đỏ mạnh liệt. Còn ánh sáng lục phàm trong cõi dục thì yếu ớt hơn. Ánh sáng của cõi trời thì trắng, ánh sáng của cõi người thì vàng nhạt, ánh sáng của cõi a tu la thì xanh đậm, ánh sáng của cõi địa ngục thì như khói đen, ánh sáng của cõi ngạ quỷ thì đỏ sẫm, ánh sáng của cõi súc xanh thì xanh nhạt. Trong đó thân trung ấm tuỳ nghiệp duyên với cõi nào thì ánh sáng của cõi ấy sẽ rực rỡ hơn. Vì nghiệp duyên bất thiện của chúng sanh nên phần nhiều các trung ấm chỉ thích ánh sáng của lục phàm hơn...

Trong vòng 49 ngày các ánh sáng này sẽ lần lượt chiếu hay chiếu đồng loạt cho thân trung ấm lựa chọn? Chị nhớ đã đọc ở đâu đó là lần lượt chiếu nhưng đa phần các thân trung ấm ko dám bước vào ánh sáng chói lòa của cõi Phật, cõi trời... nên bỏ qua cơ hội rồi thì không quay lại được chăng?

Tịnh Ngộ
20-05-2009, 13:02
A Di Đà Phật,

CHÌA KHÓA ở đây chính là sự TU HÀNH đó chị ... :x

Ta cầm chìa khóa của căn nhà nào thì ta sẽ có thể mở cửa và bước vào được căn nhà đó.

Tham lam, bỏn xẻn là chìa khóa để bước vào căn nhà Ngạ Quỷ

Sân giận là chìa khóa để bước vào căn nhà Địa Ngục

Ngu ngốc, si mê là chìa khóa để bước vào căn nhà Súc Sinh

.....

Niệm Phật là chìa khóa để bước vào căn nhà Tây Phương Cực Lạc.

Vậy chúng ta hãy tự lựa chọn CHÌA KHÓA cho chính mình !!! Không ai chọn thay cho ta được !!! Hihi :x

Tịnh Ngộ

Tinh Lac
20-05-2009, 16:17
Sân giận là chìa khóa để bước vào căn nhà Địa Ngục


Hichic bây h ngoài chìa chính chị vẫn có thêm 1 chìa phụ thì biết làm thế nào em ơi :((

Diệu Bích
20-05-2009, 18:18
Sân giận là chìa khóa để bước vào căn nhà Địa Ngục


Hichic bây h ngoài chìa chính chị vẫn có thêm 1 chìa phụ thì biết làm thế nào em ơi :((

Thì chúng ta đang tu để có chìa chính mà chị. Chứ có chìa chính rồi ta đâu còn ngồi đây nữa.:D

Hãy vứt bỏ cái chìa phụ đi chị ơi!!!;)

Tịnh Ngộ
20-05-2009, 18:22
Sân giận là chìa khóa để bước vào căn nhà Địa Ngục


Hichic bây h ngoài chìa chính chị vẫn có thêm 1 chìa phụ thì biết làm thế nào em ơi :((

A Di Đà Phật,

Em nghĩ là người tu hành thời Mạt Pháp này thì hầu hết ai cũng đều có 1 chìa khóa chính và ít nhất 1 chìa khóa phụ. Nên chị đừng lo lắng. Hihi :D

Nếu vứt hết chìa khóa phụ đi được là tốt nhất, còn nếu lỡ ta không vứt được thì điều quan trọng là phải thật chuyên tâm tu hành để rồi đến lúc cần thiết ta có thể đủ tỉnh táo lựa chọn đúng ch