PDA

Xem bản đầy đủ : Lời hay Ý đẹp trong Đạo Phật


Diệu Bích
28-05-2009, 11:29
Ðức Phật dạy rằng: "Mọi pháp đều vô ngã" (- Chư pháp vô ngã), để chỉ bảo chúng ta không nên chấp thủ vào bất cứ hiện tượng thiên nhiên nào, dù chúng là hữu vi hay vô vi. Từ đó trở đi, ta nhận thức được bản chất thật sự của mọi pháp và xả bỏ mọi chấp thủ từng bước một.

Thầy LaDuyKhanh.

Diệu Bích
28-05-2009, 11:52
Đức Phật lại dạy : “Trong khi chuẩn bị làm điều chi bằng thân, khẩu, ý, con phải quán chiếu: hành động này có gây tổn hại cho ta hoặc cho kẻ khác không? Nếu, sau khi đã quán chiếu, con thấy rằng hành động đó sẽ có hại, thì con hãy đừng làm. Còn nếu con thấy rằng hành động đó có ích lợi cho con và cho kẻ khác, thì con hãy làm.”

Thầy LaDuyKhanh.

Quảng Nghiêm
28-05-2009, 12:09
Ðức Phật dạy rằng: "Mọi pháp đều vô ngã" (- Chư pháp vô ngã), để chỉ bảo chúng ta không nên chấp thủ vào bất cứ hiện tượng thiên nhiên nào, dù chúng là hữu vi hay vô vi. Từ đó trở đi, ta nhận thức được bản chất thật sự của mọi pháp và xả bỏ mọi chấp thủ từng bước một.

Thầy LaDuyKhanh.

Lời khuyên này rất hay! Nhưng để một người sơ cơ thật hành theo thì thật là khó, vì bản thân nhiều người cũng chưa hiểu danh từ Vô Ngã là gì nữa đấy:D???

Diệu Bích
28-05-2009, 12:17
Chúng ta nhìn nhận một vài người là bạn và người khác là kẻ thù — một cách rất thành kiến. Nếu thật sự một kẻ thù lúc nào cũng là kẻ thù và một bằng hữu lúc nào cũng là bằng hữu thì có thể thừa nhận lí do để ghét người nào đó và yêu thương người khác. Nhưng sự thật không phải như vậy.trong mối quan hệ giữa người và người với nhau không có gì có thể gọi là chắc chắn, nhất là trong trường hợp phân biệt thân, thù. Hơn nữa, lòng sân hận người không tốt cho ai, không tốt cho mình cũng như người. Hoàn toàn không có một điểm lợi ích nào hết!

Thầy Laduykhanh.

Diệu Bích
28-05-2009, 12:17
Đừng khinh ác nhỏ cho là không tội. Giọt nước tuy ít, chứa đầy lu!

Diệu Bích
28-05-2009, 12:18
Hãy luôn tỉnh thức và để mọi việc diễn tiến tự nhiên. Rồi đầu óc của bạn sẽ trở nên tĩnh lặng trong bất cứ hoàn cảnh nào, giống như một hồ nước phẳng lặng trong rừng vắng. Rồi tất cả những con thú kỳ diệu và quý hiếm sẽ đến uống nước hồ đó và bạn sẽ thấu triệt bản chất của muôn vật. Bạn sẽ nhận thấy những điều kỳ diệu đến rồi đi, nhưng tâm bạn vẫn tĩnh lặng. Đây là hạnh phúc của Đức Phật.

Achaan Chah- Tăng trưởng Thiền viện Wat Ba Pong, Thái Lan - Tác giả cuốn sách Tâm tĩnh lặng.

Tinh Lac
28-05-2009, 19:11
Hãy luôn tỉnh thức và để mọi việc diễn tiến tự nhiên. Rồi đầu óc của bạn sẽ trở nên tĩnh lặng trong bất cứ hoàn cảnh nào, giống như một hồ nước phẳng lặng trong rừng vắng. Rồi tất cả những con thú kỳ diệu và quý hiếm sẽ đến uống nước hồ đó và bạn sẽ thấu triệt bản chất của muôn vật. Bạn sẽ nhận thấy những điều kỳ diệu đến rồi đi, nhưng tâm bạn vẫn tĩnh lặng. Đây là hạnh phúc của Đức Phật.

Achaan Chah- Tăng trưởng Thiền viện Wat Ba Pong, Thái Lan - Tác giả cuốn sách Tâm tĩnh lặng.

Câu này giải thích cho câu Chư Pháp Vô Ngã của em post ở trên đấy. Tâm em như mặt hồ phẳng lặng, các pháp như gió thoảng qua không làm tâm em bất tịnh.

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:11
Chúng ta tu không phải là để cho riêng chúng ta, chúng ta tu là tu luôn cho tổ tiên, gia đình và con em chúng ta. Chúng ta cũng tu cho mọi người trong xã hội. Xã hội có thêm một người tu hạnh phúc thì phẩm chất đời sống của xã hội đã được nâng cao thêm.
HT.Nhất Hạnh

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:12
Tu hành là diệt nghiệp phước sanh, khi phước sanh thì được người quý trọng, nhưng khi được quý trọng thì dễ rơi vào tâm chấp trước. Do đó chúng ta phải giữ được tâm bình thường, trụ ở trung đạo để được sự an lạc thật sự.
HT.Trí Quảng

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:13
Địa tạng là ta, Tâm địa ta. Địa cầu dầy chắc rộng bao la. Mượn tâm dụ đất thành TÂM ĐỊA. Thảo mộc hằng sa tự đất ra. Thảo mộc hằng sa tự đất ra. Loài chua giống ngọt đất sang mà. Tâm sanh thiện ác... Như Lai tánh. Địa tạng là tâm của chúng ta
HT.Từ Thông

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:14
Có vun đắp cho hạnh phúc của tha nhân ta mới tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời Điều then chốt, là phải thật tâm ý thức được trách nhiệm chung.
Đạt Lai Lạt Ma Thứ 14 - TENZIN GYATSO

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:14
Sẽ là quá kiêu ngạo khi thật tin rằng mình có thể giác ngộ trong một vài ngày. Rất cần phải kiên trì tinh tấn, giống như một dòng nước chảy mãi không ngừng.
Đạt Lai Lạt Ma Thứ 14 - TENZIN GYATSO

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:15
Tuổi cao dù lắm cở con rùa. Tích lũy vô vàn niệm được thua. Phú quý vinh hoa tuồng ảo hóa. Lợi quyền danh vị tựa không hoa. Tử sanh bệnh lão vân lai khứ. Thành trụ mê không mộng tỉnh mê. Một kiếp không tu, muôn kiếp khổ. Trần gian tạm trú hãy quay về.
HT.Từ Thông

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:15
Một kiếp phù sinh một kịch trường. Đồng sàng dị mộng kịch thê lương. Say sưa mộng cảnh ai người tỉnh? Tỉnh giấc nồng say mộng kịch tan.
HT.Từ Thông

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:16
Chân lý đạo Phật chỉ có một vị giải thoát, nhưng sử dụng nhiều phương tiện khác nhau để thích ứng với văn hóa, phong tục, tập quán của từng nơi, từng lúc khác nhau.
HT.Trí Quảng

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:17
Địa tạng là tâm của chúng ta. Chơn tâm xuất hiện khắp trời hoa. Càn không vạn tượng bừng hương sắc. Phật bảo: điềm lành Địa tạng qua.
HT.Từ Thông

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:21
Hoằng pháp là đem giáo lý giải thoát, giác ngộ và các phương pháp tu tập nhằm chuyển hoá khổ đau truyền bá rộng rãi đến mọi người. Hoằng pháp là nhiệm vụ chung của toàn thể những người con Phật, cả xuất gia lẫn tại gia, trong đó người cư sĩ tuy không giữ vị trí chủ yếu như chư Tăng nhưng cũng có vai trò và nhiệm vụ rất quan trọng.

Diệu Nhật
29-05-2009, 13:51
Hành đạo Bồ tát là phải nan hành năng hành, những việc vốn không dễ làm mà quý vị đi làm, đó là đang hành đạo Bồ tát. Nan xả năng xả, những vật không dễ xả bỏ mà quý vị phải xả bỏ cho được; những đồ đạc và tài sản vật báu càng khó bỏ, nếu quý vị bỏ được, đó mới thật là “nan xả năng xả”. Nan nhẫn năng nhẫn, những việc không dễ nhẫn mà phải nhẫn, đây là một hạnh trong những đại hạnh cần phải tu của Bồ tát đạo. Nan nhượng năng nhượng, những việc không thể nhường mà quý vị cũng có thể nhường.

Diệu Nhật
29-05-2009, 14:08
KINH PHÁP CÚ

Ham theo lạc thú nổi trôi
Giác quan buông thả sống đời mê say
Uống ăn vô độ hàng ngày
Lại thêm biếng nhác, chẳng hay chuyên cần
Con người bị cuốn đến gần
Ma vương dục vọng ngàn lần hại ta
Như cơn gió lốc thổi qua
Cây cành nghiêng ngả, lá hoa tơi bời

Diệu Nhật
29-05-2009, 14:16
Người tu Tịnh nghiệp phải nên thực tiễn. Nếu như tu hành mà không niệm Phật, thì cũng giống như người nói ăn mà không có ăn và người đếm tiền của người khác, không có ích gì cho việc tu hành cả. Nói một trượng không bằng làm một tấc! (CS. Lý Bỉnh Nam)

Diệu Nhật
29-05-2009, 14:16
Ðức Phật nói rằng: Trong thời Chánh Pháp người ta thành tựu pháp thiền quán; trong thời tượng pháp, người ta thành tựu pháp thiền định và trong thời mạt pháp, người ta thành tựu pháp môn Tịnh Ðộ

Diệu Nhật
29-05-2009, 14:18
Niệm Phật hàng ngày trong thất niệm Phật là chúng ta gieo trồng chủng tử thành Phật. Mỗi tiếng niệm Phật là gieo trồng một chủng tử, mười tiếng niệm Phật là gieo trồng mười chủng tử. Nếu mỗi ngày quý vị niệm một triệu lần, quý vị đã gieo trồng một triệu chủng tử. Cứ niệm, đừng lo tâm tán loạn. (HT. Tuyên Hóa)

Diệu Bích
09-06-2009, 15:53
".... Lúc nào ta cũng cần nhớ rõ về tính vô thường (anicca) của Vạn Pháp không chỉ trong lúc tọa thiền. Chánh niệm là trung tâm điểm trong lúc toạ thiền để đi vào định. Chúng ta chỉ có thể dành một ít thời gian cho việc toạ thiền nhưng ta có thể dành tất cả thời gian còn lại để quan sát tâm mình. Đó là nơi khiến mọi việc trên thế gian này xảy đến với ta. Không có gì có thể hiện hữu ngoài tâm".

Đây là một đoạn trích trong cuốn "Ốc đảo tự thân" của Ni sư Ayya Khema, tác giả của cuốn sách Being Nobody, Going Nowhere (Vô ngã vô ưu) nổi tiếng.

Tinh Lac
10-06-2009, 10:48
Chị cũng có một quyển của Ni sư này, em thích không chị gửi ra cho em nhé Aida. Quyển này ni sư viết về cuộc đời mình, đọc hay lắm.

Diệu Bích
10-06-2009, 10:58
Chị cũng có một quyển của Ni sư này, em thích không chị gửi ra cho em nhé Aida. Quyển này ni sư viết về cuộc đời mình, đọc hay lắm.

Ôi, em cảm ơn chị nhiều nhiều lắm! Tặng chị @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- này!:x:x:x

Tinh Lac
10-06-2009, 15:37
Chị sẽ gửi PCN cho em ngày mai vì chị Tekka chiều nay bay ra mất rồi mà chị thì từ giờ đến chiều không gặp được chị Tekka nữa.

Diệu Bích
10-06-2009, 17:06
Chị sẽ gửi PCN cho em ngày mai vì chị Tekka chiều nay bay ra mất rồi mà chị thì từ giờ đến chiều không gặp được chị Tekka nữa.

Vâng, em cảm ơn chị! Em đọc xong sẽ cho cả nhà mượn chị ạ và góp vào Thư viện HBS chị nhé!:x

Như Kim
10-06-2009, 19:28
Chiến thắng chính mình luôn là cuộc chiến khó khăn nhất

Tinh Lac
11-06-2009, 10:16
Vâng, em cảm ơn chị! Em đọc xong sẽ cho cả nhà mượn chị ạ và góp vào Thư viện HBS chị nhé!:x

OK. Quyển này cùng người dịch với "Being Nobody, Going Nowhere" (Vô Ngã, Vô Ưu), quyển này là "I Give You My Life" (Quà Tặng Cuộc Đời), đọc rất hay, có những đoạn rất xúc động. Nó là một trong những quyển chị rất yêu quý, nay chia sẻ với mọi người.

Diệu Bích
23-06-2009, 15:10
Một người học nhiều mà không thực hành thì như tảng bơ chua - chẳng làm nên chứng ngộ nào cả.

Tổ Drikung Jinten Sumgon

From: Thầy Laduykhanh.

lephat
24-06-2009, 03:18
"Hãy cho lòng mở rộng ra,
Thương yêu tất cả như hòa hư không.
Đừng mến tiếc hãy thong dong,
Bỏ qua tất cả cõi lòng thảnh thơi".

lephat
24-06-2009, 03:25
Phật nói với chư Thiên: “Như Lai tự biết thời. Đây là điều Như Lai cần phải làm; không phải là điều mà trời, rồng, quỷ, thần có thể làm được. Vì sao vây? Cha mẹ sanh con đã cho nhiều lợi ích, ân nuôi lớn rất nặng, cho bú mớm, bồng ẳm. Cần phải báo đáp ân, không thể không báo đáp. Nhưng, này chư thiên, nên biết, cha mẹ của chư Phật Thế Tôn quá khứ đều diệt độ trước, nhiên hậu chư Phật Thế Tôn thảy đều tự thân cúng dường trà-tỳ xá-lợi. Cha mẹ của chư Phật Thế Tôn tương lai cũng diệt độ trước, nhiên hậu chư Phật thảy đều tự thân cúng dường. Do phương tiện này mà biết Như Lai cần phải tự thân cúng dường, chứ không phải việc chư thiên, quỷ thần có thể làm.” (Thích Đức Thắng, kinh số1, Phẩm Đại Ái Đạo Bát-Niết-Bàn, Chương Mười Pháp, Kinh Tăng Nhất A-Hàm (Ekottarik Āgama: 增壹阿含經)

lephat
24-06-2009, 03:31
Đức Phật dạy bảo: "Này Gotamì, những pháp nào bà biết: "Những pháp đưa đến ly tham, ... đưa đến ly hệ phược, ... đưa đến không tích tập, ... đưa đến ít dục, ... đưa đến biết đủ, đưa đến nhàn tịnh, ... đưa đến tinh tấn, ... đưa đến dễ nuôi dưỡng". Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: "Ðó là Pháp, đó là Luật, đó là lời dạy của bậc Ðạo sư".(Hòa thượng Thích Minh Châu, Phẩm Pháp Tóm Tắt, Chương Tám Pháp, KinhTăng Chi Bộ (Anguttara Nikaya).

Tinh Lac
24-06-2009, 11:47
Hic...hic... Lephat ơi, bạn thông thái quá, tớ đọc chẳng hiểu gì cả. Giải thích cho nghe với nào.

lephat
25-06-2009, 01:02
Chào Tịnh Lạc cùng mọi người!
Gửi đến Tịnh Lạc cùng mọi người lời thăm hỏi và lời chúc an lành.
Tịnh Lạc đừng nói như thế lephat xấu hổ lắm. Lephat cũng bình thường như bao người khác chứ nào có "thông thái" như bạn nói đâu.
Mình xin chia sẽ ý trong đoạn kinh trên "Đức Phật dạy bảo: "Này Gotamì, những pháp ..... đó là lời dạy của bậc Ðạo sư". Đây là đoạn kinh văn mà đức Thế Tôn chỉ dạy cho di mẫu Kiều-đàm-di để mà hiểu được chính xác lời đức Phật dạy.
Đại ý là khi học Pháp và hành Pháp mà những Pháp đó làm cho ta không còn tham sân si, giúp ta ít ham muốn, biết đủ, tâm ta an tịnh, thì ta hãy học Pháp đó và hành Pháp đó vì Pháp đó chắc chắn là lời đức Phật dạy.
Vậy khi tu học mà thân ngày càng mệt mỏi bệnh tật, tâm ngày càng tham sân si hơn thì chắc chắc rằng ta đang đi hơi lệch "con đường xưa lối cũ", con đường đức Thế Tôn chỉ dạy.
Khi ta tu học mà thân ta ngày càng tráng kiện, khỏe mạnh, tâm ta ngày càng thanh tịnh, vị tha, thiểu dục tri túc, tham sân si từ từ giảm bớt thì chắc chắc ta đang in vào dấu chân đức Phật đã đi hơn 25 thế kỷ.
lephat với sự hiểu biết nông cạn và thô thiển như thế nên chia sẽ được như thế với Tịnh Lạc cùng mọi người. Kính mong Tịnh Lạc cùng mọi người chỉ bảo thêm. Thành kính nghiêng mình chờ nghe chia sẽ và soi sáng. Kính mong thay!
Kính chúc Tịnh Lạc cùng mọi người an trú trong Chánh Pháp.
Với niềm Hoan Hỷ vô biên.

Quảng Định
20-09-2009, 12:12
Sẽ là quá kiêu ngạo khi thật tin rằng mình có thể giác ngộ trong một vài ngày. Rất cần phải kiên trì tinh tấn, giống như một dòng nước chảy mãi không ngừng.
Đạt Lai Lạt Ma Thứ 14 - TENZIN GYATSO
tu..trong chữ TU bao quát cả vạn vận .vũ trụ .lòng ta phải thinh.tịnh như mật hồ.không xao động trước những cơn gió của cuộc đời...thanh than thản tự tại với con đường tu hành giữ mình trọn đạo thân ,khẩu,ý trong xã hội tham ,sân ,si , trongcuộc sống đời thưòng...tâm niệm .NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT ..tay lần tràng hạt..nghoảnh mặt trước cuộc sống bon chen..tự thân tự lực dóc hết lòng cho con đường mình đã chọn..thì ắt hẳn có ngày sẽ nhìn thấy thế giới cực lac mà thôi.../..

dieule
10-04-2010, 00:22
Cảm ơn các bạn thật nhiều về những lời vàng ngọc ở trên. Nó thật có ích cho một người mới như mình trên con đường tu tập. Mình mong một ngày nào đó rất gần có thể tiến bộ và theo kịp các bạn.@};-
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Đại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát

Tịnh Lộc
18-04-2010, 07:44
Amitabhaya!

Tịnh Lộc
20-04-2010, 11:28
"Chư ác mạc tác.
Chúng thiện phụng hành.
Tự tịnh kỳ ý.
Thị chư Phật giáo.”

Kiền Trắc
15-08-2010, 17:12
Phật tại thế thời ngã trầm luân
Kim đắc nhân thân Phật diệt độ
Ảo não tự thân đa nghiệp chướng
Bất kiến Như Lai kim sắc thân.
(Huyền Trang)

chucmai
17-08-2010, 17:51
Mang kiếp làm người ai khỏi lỗi
Khoan dung tha thứ được ân thâm
Ta nên thực hiện bòn duyên phước
Tha thứ cho nhau chỗ lỗi lầm

Lỗi người tìm trách sao nên
Dầu phải, dầu quấy chen xen chẳng gì
Gẫm ta làm được điều chi
Lặng im, tự kiểm, tu trì mới hay

Là phật tử hiền là việc trước
Dân được hiền thì nước mới an
Nước hiền dân khỏi lầm than
Nhà hiền thì cả họ hàng điều vui
(lời phật dạy)

heavisidevn
29-08-2010, 14:30
Em thấy các huynh, các tỉ....v..v viết rất hay. Nhưng quả thật cũng có nhiều từ em ko hiểu dc, tuy rằng bây giờ em chưa hiểu nhưng em tin rằng 1 ngày nào đó không xa rùi em sẽ hiểu.
Em xin phép được gửi vài lời em nghĩ là cũng đáng để đọc mà em biết dc qua 1 clip em đã xem.
" ĐƯỜNG THƯƠNG ĐAU ĐẦY ẢI NHÂN GIAN
AI CHƯA QUA CHƯA PHẢI LÀ NGƯỜI
TRONG THÓI ĐỜI CƯỜI RA NỨỚC MẮT
XƯA TRẮNG TAY GỌI TÊN BẰNG HỮU
GIỜ GIÀU SANG QUÊN KẺ TÂM GIAO
ĐỪNG GIAN DỐI CHO NHAU "

Từ Hỉ
29-08-2010, 16:53
Hãy ngồi và xoay mặt vào tường nhìn bóng của bạn.Hãy ngẫm rằng nghiệp như bóng không rời hình,chớ có mặc tình tạo tác những việc xấu ác!
Nam Mô A Di Đà Phật

Từ Hỉ
29-08-2010, 16:55
Thời Mạt Pháp,muốn siêu Phàm nhập Thánh,liễu thoát Sinh-Tử luân hồi thì không gì bằng nương vào Bổn Nguyện của Đức Phật A Di Đà mà phát khởi Tín-Nguyện-Trì Danh cầu sinh Cực Lạc Quốc.Bằng không,khó bề ra khỏi Lục Đạo.
Nam Mô A Di ĐÀ Phật

Tịnh Lộc
03-02-2011, 00:47
HÒA THƯỢNG QUẢNG KHÂM
KHAI THỊ TU HÀNH

Tu thì đừng nói thị phi ai đúng ai sai,dù mình đúng lý mà người khác nói mình sai thì mình cũng cứ tiếp nhận ý kiến ấy .Hễ bạn tự nhận mình sai,dù mình đúng,thì phiền não sẽ không khởi,bằng ngược lại,tâm bạn sẽ không an,phiền não sẽ kéo tới.

Hôm nay là hôm nay,ngày mai là ngày mai chuyện gì cũng đừng rờ tay,xỏ mũi vào.Đó chính là tâm kiên cố,chính là tu hành.

Khi thấy khuyết điểm,lỗi lầm của kẻ khác,đừng nên khởi tâm phân biệt,so sánh hay quan sát chính mình,ai cũng có Phật cả.

Khi bạn khởi phiền não,buồn lo,chớ nên kiếm kẻ khác nói này nói nọ.Nói lui nói tới,thế nào bạn cũng mắc vào thói thị phi lăng nhăng.Tốt nhất là hãy lạy Phật cho nhiều để giải trừ phiền não.

Nếu có thể mỗi ngày yên ổn,bình tĩnh để niệm Phật,lạy Phật tu trì không có chuyện gì xảy ra là tốt rồi,chớ nên vọng tưởng chuyện này chuyện nọ.

Cứ nhậm vận mà làm,tùy duyên qua ngày thì chuyện gì cũng chẳng quấy nhiễu được tâm bạn.Mọi thứ ăn,uống,ngủ,nghỉ,ở,thị phi,vinh nhục...Hãy lạnh lùng buông bỏ chúng đi.Khi quét sạch được những ngoại duyên ấy thì trí tuệ trong tâm sẽ tự nhiên khai phát.

Có trí tuệ mới không tạo ác nghiệp.Do đó,phải tập nuôi dưỡng tâm từ bi và thực hiện hạnh Bồ Tát.

Tu hành,cần tu cho có tướng mạo Từ Bi.Tu làm sao để người khác thể thấy được vẻ hiền hòa,từ bi trong ánh mắt của mình.

Đi,đứng,nằm,ngồi,bạn phải dùng nó để thể hội Phật Pháp.Ngày tháng qua mau như tên bắn,chớ phóng dật!

Gia tài,của cải mọi thứ ta chẳng mang theo khi sinh ra và sẽ không mang theo lúc chết đi.

Mọi thứ chẳng mang theo được,chỉ có nghiệp tùy thân.

Đừng nên vì những thứ ngoài thân mình lãng phí quãng đời trân quý của mình.Phải sớm tu hành!

Tu hành cần phải chịu cực khổ.Càng chịu cực khổ thì càng có điều tâm đắc.

Tịnh Lộc
12-10-2013, 00:04
NGƯỜI NGHÈO

Người nghèo dù nói đúng, người khác cũng cho là sai, hoặc có làm điều tốt, mọi người cũng cho là xấu. Nếu làm nhanh thì người trách thô tháo, nếu thong thả thì bị trách là làm cao. Giả sử khen ngợi thì người ta cho là dua nịnh, nếu không khen ngợi thì người ta cho là chê bai. Họ cho rằng người nghèo này thường không nói lời tốt. Nếu có dạy ai điều gì thì người ta đều cho là hư dối, nếu giải thích đầy đủ thì người ta bảo là lắm lời. Nếu im lặng thì bị cho là giấu lòng, nếu nói thẳng ra thì bị cho là thô thiển. Nếu thỉnh ý người thì bị cho là nịnh hót, còn thường gần gũi thì bị cho là mê hoặc người, ngược lại thì bị cho là kiêu căng. Nếu thuận theo lời người thì bị cho là lấy lòng, còn không thuận theo thì bị nói là tự chuyên. Nếu khuất phục theo thì bị mắng là hèn yếu, còn trái lại thì bị nói người nghèo mà còn cậy mình.

Người nghèo nếu cư xử phóng khoáng một chút thì bị cho là ngu si không biết kiềm chế, tự thúc liễm thì bị nói là không liêm sĩ dối cho là đoan chính. Nếu vui quá trớn thì bị nói là lừa dối, ngông cuồng. Nếu buồn rầu thì bị cho là có lòng hiểm ác, không vui. Nếu nghe người nói có chỗ chưa rõ ràng bèn muốn giải thích tường tận, thì bị cho rằng muốn dùng ngu thay trí, thật quá xấu hổ. Nếu im lặng thì bị cho rằng ngu si không biết lí lẽ. Có nói đùa một chút thì bị cho rằng không tin tội phúc. Nếu có xin điều gì thì bị nói không xứng đáng, không biết liêm sỉ. Nếu không xin thì bị cho rằng nay không xin, nhưng sau đó lại mong được nhiều. Nếu trích dẫn lời trong kinh sách thì nói giả vờ thông minh; còn nói lời chất phác thì bị chê là ngu đần. Nếu nói sự thật trước công chúng, lại bị bảo là nói càn. Nếu nói lời ngay thật ở nơi vắng lại bị cho là gièm pha. Nếu như mặc áo mới thì mọi người nói mượn để làm đẹp, mặc y phục thô xấu thì bị chê là nghèo cùng khốn khổ. Nếu ăn nhiều thì bị cho là đói khát ham ăn. Nếu ăn ít thì bị cho là trong bụng đói mà giả vờ trong sạch. Nếu nói kinh luận thì bị cho rằng khoe sự hiểu biết của mình để bày cái dốt của người; còn nếu không nói kinh luận thì bị cho rằng ngu si, không biết gì, chỉ đáng chăn trâu. Nếu kể lại sự nghiệp ngày xưa thì bị cho là khoe khoang dối trá, còn im lặng thì bị nói là gia đình thấp hèn.

Những người nghèo cùng, mọi hành động, nói năng, cử chỉ đều bị cho là lỗi lầm. Còn người giàu sang thì dù nói phi pháp cũng không mắc lỗi, những hành động và việc làm của họ đều được cho là đúng. [Người nghèo cùng giống như quỉ khởi thi, tất cả đều kinh sợ, gặp họ như gặp chứng bệnh khó chữa trị. Người nghèo như ở giữa đồng hoang, hiểm trở không có cỏ nước; như rơi vào biển lớn, bị dòng nước mạnh nhận chìm; như bị nghẹn cổ không thở được; như mắt mờ không thấy đường đi; như chất dơ bám dày khó tẩy trừ; như oan gia, tuy cùng ở chung, nhưng không bỏ được tâm oán ghét; như giếng khô nóng bức, người rơi xuống đó thì không thở được; như bị lún vào bùn sâu không thể bước ra; như nước lũ từ núi dốc cuốn trôi và ngã đổ cây cối. Người nghèo cũng thế, lắm nỗi gian nan.

(Trích kinh Đăng Chỉ Nhân Duyên)

Tịnh Lộc
12-11-2013, 20:59
BỐN PHÁP NÊN THỌ TRÌ

Tại đây, Thế Tôn ở Bhoganagara tại đền Ananda, Ngài nói với các Tỷ-kheo:

- Này các Tỷ-kheo, Ta sẽ giảng bốn Ðại giáo pháp, hãy nghe và suy nghiệm kỹ, Ta sẽ giảng.

- Xin vâng, bạch Thế Tôn!

Các Tỷ-kheo ấy vâng lời Thế Tôn, Thế Tôn giảng như sau:

Này các Tỷ-kheo, có thể có Tỷ-kheo nói: "Này Hiền giả, tôi tự thân nghe từ miệng Thế Tôn, tự thân lãnh thọ, như vậy là Pháp, như vậy là Luật, như vậy là lời dạy của vị Ðạo Sư". Này các Tỷ-kheo, các Ngươi không nên tán thán, không nên hủy báng lời nói của Tỷ-kheo ấy. Không tán thán, không hủy báng, mỗi mỗi chữ, mỗi mỗi câu, cần phải được học hỏi kỹ lưỡng và đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật. Khi đem so sánh với Kinh, đối chiếu với Luật, nếu chúng không phù hợp với Kinh, không tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này không phải là lời Thế Tôn, và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo sai lầm". Và này các Tỷ kheo, các Ngươi hãy từ bỏ chúng. Khi đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật, nếu chúng phù hợp với Kinh, tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này phải là lời dạy của Thế Tôn và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo chơn chánh". Này các Tỷ-kheo, như vậy là Ðại giáo pháp thứ nhất, các Ngươi hãy thọ trì.

Này các Tỷ-kheo, nếu có Tỷ-kheo nói: "Tại trú xứ kia, có Tăng chúng ở với các vị Thượng tọa, với các Thủ chúng. Tôi tự thân nghe từ miệng Tăng chúng, tự thân lãnh thọ, như vậy là Pháp, như vậy là Luật, như vậy là lời dạy của vị Ðạo Sư". Này các Tỷ-kheo, các Ngươi không nên tán thán, không nên hủy báng lời nói của Tỷ-kheo ấy. Không tán thán, không hủy báng, mỗi mỗi chữ, mỗi mỗi câu, phải được học hỏi kỹ lưỡng và đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật, nếu chúng không phù hợp với Kinh, không tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này không phải là lời Thế Tôn, và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo sai lầm". Và này các Tỷ-kheo, các Ngươi hãy từ bỏ chúng. Khi đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật, nếu chúng phù hợp với Kinh, tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này phải là lời dạy của Thế Tôn, và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo chơn chánh". Này các Tỷ-kheo, như vậy là Ðại giáo pháp thứ hai, các Ngươi hãy thọ trì.

Này các Tỷ-kheo, có thể có vị Tỷ-kheo nói: "Tại trú xứ kia có nhiều Tỷ-kheo Thượng tọa ở, những vị này là bậc đa văn, gìn giữ truyền thống, trì pháp, trì luật, trì pháp yếu. Tôi tự thân nghe từ miệng những vị Thượng tọa ấy, tự thân lãnh thọ, như vậy là Pháp, như vậy là Luật, như vậy là lời dạy của vị Ðạo Sư". Này các Tỷ-kheo, các Ngươi không nên tán thán, không nên hủy báng lời nói của Tỷ-kheo ấy. Không tán thán, không hủy báng, mỗi mỗi chữ, mỗi mỗi câu, phải được học hỏi kỹ lưỡng và đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật. Khi đem so sánh với Kinh, đối chiếu với Luật, và nếu chúng không phù hợp với Kinh, không tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này không phải là lời Thế Tôn và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo sai lầm". Và, này các Tỷ-kheo, các Ngươi hãy từ bỏ chúng. Khi đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật, nếu chúng phù hợp với Kinh, tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời ấy phải là lời dạy của Thế Tôn và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo chơn chánh". Này các Tỷ-kheo, như vậy là Ðại giáo pháp thứ ba, các Ngươi hãy thọ trì.

Này các Tỷ-kheo, có thể có Tỷ-kheo nói: "Tại trú xứ kia, có một vị Thượng tọa, vị này là bậc đa văn, gìn giữ truyền thống, trì pháp, trì luật, trì pháp yếu. Tôi tự thân nghe từ Thượng tọa, tự thân lãnh thọ; như vậy là Pháp, như vậy là Luật, như vậy là lời dạy của vị Ðạo Sư". Này các Tỷ-kheo, các Ngươi không nên tán thán, không nên hủy báng lời nói của Tỷ-kheo ấy. Không tán thán, không hủy báng, mỗi mỗi chữ, mỗi mỗi câu, cần phải được học hỏi kỹ lưỡng và đem so sánh với Kinh, đối chiếu với Luật. Khi đem so sánh với Kinh, đối chiếu với Luật, và nếu chúng không phù hợp với Kinh, không tương ứng với Luật, thời các ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này không phải là lời của Thế Tôn, và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo sai lầm". Và này các Tỷ-kheo, các Ngươi hãy từ bỏ chúng. Khi đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật, nếu chúng phù hợp với Kinh, tương ứng với Luật, thời các ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời ấy phải là lời dạy của Thế Tôn và Tỷ-kheo ấy đã thọ giáo chơn chánh". Này các Tỷ-kheo, như vậy là Ðại giáo pháp thứ tư, các Ngươi hãy thọ trì.

Này các Tỷ-kheo, bốn Ðại giáo pháp này, các Ngươi hãy thọ trì.

Trích: Trường Bộ Kinh, phẩm Ðại Bát-Niết-Bàn (Mahàparinibbàna sutta).

Tịnh Lộc
14-11-2013, 14:18
NGỤY BIỆN LUẬN

Này các Tỷ-kheo, có một số Sa-môn, Bà-la-môn chủ trương Ngụy biện luận. Khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn với bốn luận chấp. Và những Sa-môn, Bà-la-môn ấy, y chỉ gì, căn cứ gì, chủ trương ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn với bốn luận chấp?

Này các Tỷ-kheo, ở đây có Sa-môn hay Bà-la-môn không như thật biết "Ðây là thiện", không như thật biết "Ðây là bất thiện". Vị ấy nghĩ: Tôi không như thật biết: "Ðây là thiện", không như thật biết: "Ðây là bất thiện" và nếu tôi trả lời: "Ðây là thiện" hoặc tôi trả lời: "Ðây là bất thiện", thời dục, tham, sân hoặc hận, khởi lên nơi tôi . Nếu dục, tham, sân hoặc hận, khởi lên nơi tôi, như vậy tôi có thể bị sai lầm. Nếu tôi sai lầm thì tôi bị phiền muộn. Nếu tôi bị phiền muộn sẽ thành một chướng ngại cho tôi - Như vậy, vì sợ sai lầm, vì chán ghét sai lầm, nên vị ấy không trả lời: "Ðây là thiện", cũng không trả lời: "Ðây là bất thiện". Khi hỏi đến vấn đề này hay vấn đề khác, vị ấy dùng lời ngụy biện trườn uốn như con lươn: "Tôi không nói là như vậy. Tôi không nói là như kia. Tôi không nói là khác như thế. Tôi không nói là không phải như thế. Tôi không nói là không không phải như thế".

Này các Tỷ-kheo, đó là trường hợp thứ nhất, y chỉ như vậy, căn cứ như vậy, một số Sa-môn, Bà-la-môn chủ trương Ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn.

Trường hợp thứ hai, lại có những Sa-môn, Bà-la-môn, y chỉ gì, căn cứ gì chủ trương Ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn?

Này các Tỷ-kheo, ở đây có Sa-môn hay Bà-la-môn, không như thật biết "Ðây là thiện", không như thật biết "Ðây là bất thiện". Vị ấy nghĩ: Tôi không như thật biết: "Ðây là thiện", không như thật biết: "Ðây là bất thiện". Vì tôi không như thật biết: "Ðây là thiện", không như thật biết "Ðây là bất thiện". Và nếu tôi trả lời: "Ðây là thiện" hoặc tôi trả lời: "Ðây là bất thiện", thời dục, tham, sân hoặc hận, khởi lên nơi tôi. Nếu dục, tham, sân hoặc hận khởi lên nơi tôi, như vậy tôi có thể chấp thủ. Nếu tôi chấp thủ, thì tôi bị phiền muộn. Nếu tôi bị phiền muộn, thời thành một chướng ngại cho tôi.

Như vậy, vì sợ chấp thủ, vì chán ghét chấp thủ, nên vị ấy không trả lời: "Ðây là thiện", cũng không trả lời: "Ðây là bất thiện". Khi bị hỏi đến vấn đề này hay vấn đề khác, vị ấy dùng lời ngụy biện trườn uốn như con lươn: "Tôi không nói là như vậy. Tôi không nói là như kia. Tôi không nói là khác như thế. Tôi không nói là không phải như thế. Tôi không nói là không không phải như thế". Này các Tỷ-kheo, đó là trường hợp thứ hai, y chỉ như vậy, căn cứ như vậy, một số Sa-môn, Bà-la-môn chủ trương Ngụy biện luận, khi bị hỏi đến vấn đề này hay vấn đề khác, dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn.

Trường hợp thứ ba, lại có những Sa-môn, Bà-la-môn, y chỉ gì, căn cứ gì chủ trương ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn?

Này các Tỷ-kheo, ở đây có Sa-môn hay Bà-la-môn không như thật biết "Ðây là thiện", không như thật biết "Ðây là bất thiện". Vị ấy nghĩ: Tôi không như thật biết: "Ðây là thiện", không như thật biết: "Ðây là bất thiện". Vì tôi không như thật biết "Ðây là thiện", không như thật biết: "Ðây là bất thiện" và nếu tôi trả lời: "Ðây là thiện" hoặc trả lời: "Ðây là bất thiện", có những Sa-môn, Bà-la-môn, bác học, tế nhị, nghị luận biện tài, biện bác như chia chẻ sợi tóc, những vị này đi chỗ này chỗ kia, như muốn đả phá các tà kiến với trí tuệ của chúng, chúng có thể đọ tài, chất vấn và cật nạn tôi. Nếu chúng đọ tài, chất vấn, cật nạn tôi, tôi có thể không giải đáp được cho chúng. Nếu tôi không giải đáp được cho chúng, thì tôi bị phiền muộn. Nếu tôi bị phiền muộn thời thành một chướng ngại cho tôi - Như vậy, vì sợ bị thử thách, vì chán ghét thử thách, nên vị ấy không trả lời: "Ðây là thiện", cũng không trả lời. "Ðây là bất thiện". Khi bị hỏi đến vấn đề này hay vấn đề khác, vị ấy dùng lời ngụy biện trườn uốn như con lươn: "Tôi không nói là như vậy. Tôi không nói là như kia. Tôi không nói là khác như thế. Tôi không nói là không phải như thế. Tôi không nói là không không phải như thế". - Này các Tỷ-kheo, đó là trường hợp thứ ba, y chỉ như vậy, căn cứ như vậy, một số Sa-môn, chủ trương ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn.

Trường hợp thứ tư, lại có những Sa-môn, Bà-la-môn, y chỉ gì, căn cứ gì chủ trương Ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn?

Này các Tỷ-kheo, ở đây có Sa-môn, Bà-la-môn đần độn ngu si. Vị này, vì đần độn ngu si, khi bị hỏi vấn đề nay hay vấn đề khác, liền dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn: "Anh hỏi tôi có một thế giới khác hay không?" Nếu tôi nghĩ: "Có một thế giới khác", tôi có thể trả lời với anh: "Có một thế giới khác". Nhưng tôi không nói là như vậy. Tôi không nói là như kia. Tôi không nói là khác như thế. Tôi không nói là không phải như thế. Tôi không nói là không không phải như thế. Nếu anh hỏi tôi: "Không có một thế giới khác phải không?" Nếu tôi nghĩ: "Không có một thế giới khác", tôi có thể trả lời với anh: "Không có một thế giới khác". Nhưng tôi không nói là như vậy. Tôi không nói là như kia. Tôi không nói là khác như thế. Tôi không nói là không phải như thế. Tôi không nói là không không phải như thế. Nếu anh hỏi tôi "Không có một thế giới khác phải không?" (... như trên... ) "Cũng có và cũng không có một thế giới khác?" "Cũng không có và cũng không không có một thế giới khác?", "Có loại hữu tình hóa sanh?", "Không có loại hữu tình hóa sanh?" "Cũng có và cũng không có loại hữu tình hóa sanh?" "Cũng không có và cũng không không có loại hữu tình hóa sanh?", "Có kết quả dị thục của các nghiệp thiện và ác?", "Không có kết quả dị thục của những nghiệp thiện và ác?", "Cũng có và cũng không có kết quả dị thục của những nghiệp thiện và ác?", "Cũng không có và cũng không không có kết quả dị thục của những nghiệp thiện và ác?", "Như Lai có tồn tại sau khi chết?", "Như Lai không có tồn tại sau khi chết?", "Như Lai có và không có tồn tại sau khi chết?", "Như Lai không có và cũng không không có tồn tại sau khi chết?". Anh hỏi tôi như vậy. Nếu tôi nghĩ : "Như Lai không có và cũng không không có tồn tại sau khi chết". Tôi có thể trả lời : "Như Lai không có và cũng không không có tồn tại sau khi chết". Nhưng tôi không nói là như vậy. Tôi không nói là như kia. Tôi không nói là khác như thế. Tôi không nói là không phải như thế. Tôi không nói là không không phải như thế.

Này các Tỷ-kheo, đó là trường hợp thứ tư, y chỉ như vậy, căn cứ như vậy, một số Sa-môn, Bà-la-môn chủ trương Ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn.

Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn chủ trương Ngụy biện luận. Khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác, dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn với bốn luận chấp. Nếu có những Sa-môn hay Bà-la-môn nào chủ trương Ngụy biện luận, khi bị hỏi vấn đề này hay vấn đề khác dùng những lời ngụy biện trườn uốn như con lươn, chúng sẽ chấp cả bốn luận chấp trên hay một trong những luận chấp trên, ngoài ra không có luận chấp nào khác nữa.

Trích: kinh Phạm Võng (Brahmajàla Sutta).

Tịnh Lộc
27-11-2013, 14:30
NĂM HẠNG CHÚNG SANH, CHẲNG NÊN VÌ HỌ NÓI NĂM PHÁP:
Tất cả chúng sanh có vô lượng hành nghiệp, nên đức Như Lai vì họ mà nói vô lượng pháp, đó là do vì chúng sanh có vô lượng phiền não. Nếu đức Như Lai nói một hạnh một pháp thời chẳng gọi là đức Như Lai có đủ tri chư căn trí lực. Do đây nên trong các kinh khác ta nói rằng có năm hạng chúng sanh chẳng nên vì họ nói năm thứ pháp : Vì người chẳng có lòng tin thời chẳng tán thán chánh tín, vì người phá giới cấm thời chẳng tán thán trì giới, vì người xan tham thời chẳng tán thán bố thí, vì người giải đãi thời chẳng tán thán đa văn vì người ngu si thời chẳng tán thán trí huệ. Nếu người trí vì năm hạng này mà nói năm việc trên đây, thời nên biết rằng người thuyết pháp nầy chẳng có đủ tri chư căn trí lực, cũng chẳng được gọi là thương xót chúng sanh. Vì năm hạng nầy nếu nghe giảng nói năm điều trên đây thời họ sẽ sanh lòng nghi, lòng ác, lòng sân hận, mà phải chịu quả báo khổ trong vô lượng đời. Do đây nên trước kia trong các kinh khác ta bảo Xá Lợi Phất rằng : Ông phải cẩn thận chớ vì người lợi căn mà rộng thuyết pháp, chớ vì người độn căn mà lược thuyết pháp. Xá Lợi Phất bạch rằng tôi chỉ vì thương xót mà thuyết pháp, chẳng phải là có đủ tri chư căn trí lực mà thuyết pháp.

Nầy Thiện Nam Tử ! Thuyết pháp hoặc rộng hoặc lược là cảnh giới của Phật, chẳng phải hàng Thanh Văn và Duyên Giác biết được.

Nầy Thiện Nam Tử ! Như ông nói rằng sau khi Phật nhập Niết Bàn hàng đệ tử đều nói khác nhau, những người đó đều vì điên đảo nên chẳng được chánh kiến, chẳng thể lợi mình lợi người.

Nầy Thiện Nam Tử ! Chúng sanh chẳng phải chỉ có một tánh một hạnh , một căn, một quốc độ, một thiện tri thức. Do đây nên đức Như Lai vì chúng sanh mà tuyên nói nhiều pháp yếu. Do nhơn duyên nầy nên chư Phật trong mười phương ba đời vì chúng sanh mà khai thị diễn thuyết mười hai bộ kinh.

Nầy Thiện Nam Tử ! Đức Như Lai nói mười hai bộ kinh đây chẳng phải để lợi cho mình mà chỉ vì lợi ích cho người, nên trí lực thứ năm của Như Lai gọi là giải lực. Do hai trí lực nầy nên đức Như Lai biết rõ người nầy hiện tại có thể dứt căn lành người nầy đời sau có thể dứt căn lành, người nầy hiện tại có thể được giải thoát, người nầy đời sau có thể được giải thoát, do đây nên đức Như Lai được là vô thượng lực sĩ.

Trích: Kinh ĐẠI BÁT NIẾT BÀN - Phẩm CA DIẾP BỒ TÁT