Xem bài viết đơn
Old 04-08-2019, 23:38   #1
Duy Thức
Thành viên
 
Avatar của Duy Thức
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gởi: 3.130
Thanks: 803
Thanked 1.714 Times in 795 Posts
PIYANKARA (Piyaṅkarasutta)



PIYANKARA (Piyaṅkarasutta)


‘Piyankara’: ‘yêu thương’.

Anuruddha là Đệ nhất thiên nhãn có thể nhìn thấy vũ trụ dễ dàng như nhìn ngắm đồ vật trên tay. Ngài cũng là bà con với Bồ tát Tất Đạt. Theo chú giải, đêm đó tại chùa Kỳ Viên ngài đã đọc kinh Pháp Cú (Dhammapāda). Chữ ‘Dhammapāda’ có nhiều nghĩa, có lúc ám chỉ Kinh Pháp Cú mà ta thường nghe, gọi là Chabbisativagga Dhammapāda (Pháp Cú 26 phẩm). Trường hợp khác, Dhammapāda chỉ có nghĩa là một câu pháp. Ví dụ trong phẩm Chư Thiên mình đã học có câu: Dù cho bố thí cả núi vàng bạc cũng không bằng bố thí một dhammapāda. Dhammapāda ở đó không có nghĩa là Pháp Cú 26 phẩm mà là một câu kinh, một câu pháp, tùy chỗ mà hiểu.

Chú giải kinh này nói ngài Anuruddha khuya đó đang tụng Kinh Pháp Cú chương Appamadavagga, phẩm thứ 2 trong 26 phẩm Pháp Cú. Lúc đó, Dạ-xoa đang bồng con đi kiếm ăn. Theo một loạt chú giải trong phẩm này đều nhìn nhận một chuyện, Dạ-xoa có cách giữ con rất lạ, không bồng ẳm như loài người mà lại cầm cổ chân của con xách đi nơi này nơi khác.

‘Ankenadaya’: “xách cổ chân, nắm ngay chỗ mắt cá”.

Ngoài Bắc, có người Mèo, khi mới sanh con ra còn đỏ hỏn, họ kiếm lá khô lót cho nằm, còn khi lớn một chút biết bò thì họ liệng xuống chỗ ruộng cạn, cứ để trần truồng bò lổm ngổm dưới sình, còn mẹ thì cứ lo làm. Mỗi chúng sinh có kiểu sinh hoạt độc đáo riêng.

Dạ-xoa có nhiều loại, loại đắc quả được và không thể đắc quả. Trong đó lại có loài chỉ ăn bất tịnh thực như ngạ quỷ; có loài chỉ thích ăn thịt sống; có loài ăn uống thực phẩm của chư thiên. Nữ Dạ-xoa trong kinh này thuộc loài ăn dơ (“uccāra passāva kheḷa siṅghāṇika”: phân, nước tiểu, nước bọt, đờm dãi).

Dạ-xoa xách chưn con đi kiếm ăn, đi ngang nghe ngài tụng kinh liền ngừng lại nghe, đứa con đói bụng khóc. Dạ-xoa nói con đừng khóc để mẹ nghe pháp:

“Mā saddaṃ kari piyaṅkara, bhikkhu dhammapadāni bhāsati;

Api [api (sī.)] ca dhammapadaṃ vijāniya, paṭipajjema hitāya no siyā.

“Pāṇesu ca saṃyamāmase, sampajānamusā na bhaṇāmase;

Sikkhema susīlyamattano [susīlamattano (sī. ka.)], api muccema pisācayoniyā’’ti.

“Này Piyankara,

Con đừng làm um sùm,

Vị Tỷ-kheo đang tụng,

Những lời về pháp cú”.

“Không sát hại sanh vật, (giới sát sanh)

Không cố ý nói láo, (giới vọng ngữ)

Tự học tập giới luật, (tức là ba giới còn lại),

Chúng ta thoát ngạ quỷ.”.

Chữ ‘pisāca’ ở đây ngài Minh Châu dịch là ‘ngạ quỷ’ nhưng tôi không đồng ý. Nói là ‘ngạ quỷ’ không trật nhưng phải giải thích thêm. ‘Ngạ quỷ’ theo mình thường hiểu là đói khát, ăn dơ, đầu óc khờ khạo còn ‘pisāca’ Dạ-xoa này cũng ăn dơ nhưng có thể đắc quả được, theo tiếng Tàu dịch là ‘Phiêu Phong Quỷ’. Tôi có viết bài Phiêu phong không biết bà con có biết không. Cái tựa sách, tựa bài khi tôi viết tôi không giải thích, nhưng nếu ai hiểu thì biết ẩn ý của tôi. Phiêu phong là một trong những bài tôi rất tâm đắc, bởi vì tôi dùng kiến giải của giáo lý nguyên thủy để nói về cảnh giới tái sanh bằng cách nói của người thời nay. Đừng xem bài viết đó là truyện ngắn giải trí mà thật ra là tôi diễn tả về loài này. Phiêu phong nghĩa là theo gió mà đi, rất đói khổ.

Dạ-xoa nói với con rằng đừng làm ồn để mẹ nghe pháp, nhờ nghe pháp mới có giữ giới, nhờ giữ giới mới thoát được kiếp này. Hôm nay chúng ta làm người, chúng ta không biết gì hết, không có thần thông, chỉ có chút ít tiền bạc sung sướng hưởng thụ, không gì kinh hoàng bằng mai này khi tắt hơi rồi thì không biết đi đâu. Trong ‘Phiêu phong’ tôi có tả, tả theo trong kinh chớ không phải theo tưởng tượng của tôi, người tạo ác nghiệp nhiều đến lúc chết họ có cảm giác giống như tỉnh dậy từ giấc chiêm bao. Nếu sanh địa ngục họ nghe nóng, nghe đau đớn cả người, mê sảng la hét không ai nghe, nhìn quanh thấy máu mủ tanh hôi, tiếng người la hét rượt đâm nhau trước mặt mình. Sanh về bàng sanh thì mù mịt. Sanh về cõi trời thì nghe tiếng nhạc du dương, mùi thơm ngát, mát lạnh, lâu đài vàng ngọc bồng bềnh trôi trong không gian, ánh sáng mờ ảo, người đẹp giai nhân dập dìu. Sợ nhất một ngày nào đó thức dậy thấy mình ở địa ngục, hoặc thấy khát nước, đói. Giờ mình đói còn chạy đi lấy gói mì, chớ loài đó thì chịu chết thôi, khi đã biết mình bắt đầu đói là thua rồi. Vì vậy phải nhớ, nghiệp gì thì nghiệp phải tránh nghiệp bỏn xẻn, trong lúc mình còn có thể chia sẻ được thì nên chia sẻ. Angulimala khi đi xuất gia bị chửi đánh đủ điều nhưng lúc nào cũng đầy đủ đồ ăn ngon, sở dĩ được như vậy vì đời xưa ngài từng là tỷ kheo, mỗi bữa trưa xong còn dư ngài kiếm chỗ nào khô ráo sạch sẽ ngài đổ ra với thiện ý con gì ăn được thì ăn.

Ở đây có người hỏi trên trời có lập gia đình không? Trên trời không có lập gia đình, nhưng nếu những cô thiên nữ đó thuộc về mình thì họ sẽ xuất hiện trong lâu đài của mình. Họ xuất hiện ở đâu thì thuộc về quyền của người ở đó. Theo kinh điển Nam Tông mô tả thì cõi Trời hơn cõi Tây Phương Cực lạc nhiều lắm hơn cả thiên đàng của Hồi Giáo, của Thiên Chúa giáo nhiều lắm, có điều là Phật tử VN xui không chịu đọc những điều đó. Ví dụ trên cõi Tịnh Cư của Nam Tông chỉ toàn thánh, không có vụ thánh phàm đồng cư. Cõi Đao Lợi, Dạ Ma, Đâu Suất thì thánh nhân đầy trên đó, vì mỗi lần có vị Phật ra đời thì số chư thiên đắc quả đông lắm, trên đó giờ thánh nhân đầy ắp. Muốn học Tam Tạng hay thắc mắc kinh điển gì thì Pháp sư Tam Tạng đầy trên đó. Ngay bây giờ nếu mình muốn thấy hình ảnh Đức Phật thì không khó, trên đó có vô số vị Trời đã nhìn thấy Ngài, chỉ cần xin họ cho mình nhìn thấy được hình dáng Thế Tôn thì trong vòng ba nốt nhạc mình đã nhìn thấy. Người ta có thể hóa hiện cho mình thấy. Biết được điều đó thì thấy đời tu có nhiều điểm hy vọng cũng vui, còn cứ lờ mờ không đọc kinh sách thì cũng chán lắm. Nên dành tối thiểu bảy năm trong đời chuyên tu Niệm Xứ hoặc chuyên tu Từ Tâm, và phát đại nguyện: Trong suốt thời gian này vật chất của tôi sẽ là của thiên hạ, ai cần gì tôi sẽ tùy khả năng mà giúp. Chỉ với lời nguyện như vậy, tu tập Từ Tâm và tu tập Tứ Niệm Xứ trong bảy năm thì chuyện sanh thiên không khó. Quí vị cứ làm thử đi, tu thiền là sống an lạc.

----------

TK Giác Nguyên giảng

Nhị Tường ghi chép

Nguồn bài viết trích từ: http://vietheravada.net/phap/tuongun...2014-10-07.htm
__________________
Đức PHẬT TỔ GOTAMA THÍCH CA là bậc Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn

Con tôn kính Ngài và thành tâm cuối đầu đảnh lễ Đức Thế Tôn
Duy Thức is offline Ban this user!   Trả Lời Với Trích Dẫn